Sau khi thái tử mất trí nhớ

Chương 175

Ôn Như Thủy hoảng hốt nhìn người đang uy hiếp mình, hoàn toàn không thể tin nổi những gì đang xảy ra.
“Bùi Quyên, sao tỷ lại biết về hệ thống? Lẽ nào tỷ cũng có hệ thống?”
Bùi Quyên còn chưa kịp lên tiếng, hệ thống đã réo lên trong đầu Ôn Như Thủy: [Tuyệt đối không thể nào! Ta không hề phát hiện ra bất kỳ dao động hệ thống nào trên người nàng ta. Nàng ta không thể có hệ thống được!]
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Bùi Quyên bóp chặt cằm nàng ấy, khẽ bật cười đầy khinh miệt: “Quả nhiên ngươi đúng là thứ vô dụng! Cho ngươi bao nhiêu 'bàn tay vàng', ngươi cũng chẳng biết cách dùng, còn để mình thành ra thế này... Thôi thì, hay là đưa hệ thống cho ta đi.”
Khuôn mặt Ôn Như Thủy đau rát, cằm cũng nhức nhối, đầu óc thì mơ hồ. Nàng ấy vô thức hỏi: “Đưa cho tỷ bằng cách nào?”
“Chỉ cần ngươi hủy bỏ khế ước với hệ thống, để nó lựa chọn lại ký chủ là được.”
Hệ thống tức giận gào thét: [Ả nữ nhân này đang nói năng xằng bậy gì thế hả? Ta là hệ thống chính quy, không đời nào giữa đường lại đổi ký chủ. Trừ phi lúc lâm chung ký chủ cam tâm tình nguyện chuyển hệ thống cho người khác... Khoan đã, ký chủ, ngươi phải cẩn thận, nàng ta muốn giết ngươi đấy!]
Được hệ thống nhắc nhở, trái tim Ôn Như Thủy như bị treo lên tận cổ họng: “Tỷ muốn giết ta?”
Bùi Quyên mỉm cười nói: “Đúng là ta có ý định giết ngươi nhưng không phải vì cái hệ thống đó. Mà là vì ngươi thật sự quá vô dụng. Ngươi mang gương mặt thế này mà sống chẳng khác gì phế nhân, nhìn thôi cũng khiến ta tức giận.”
Nói rồi, nàng ta vung tay hất mặt Ôn Như Thủy ra, rồi lấy một chiếc khăn tay lau sạch, như thể vừa chạm phải thứ gì đó bẩn thỉu.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nàng ta thực sự coi Ôn Như Thủy như rác rưởi, coi thường nàng ấy từ tận đáy lòng, chán ghét đến mức chỉ muốn giết quách nàng ấy đi cho đỡ mất mặt.
Ôn Như Thủy không hiểu cơn giận của Bùi Quyên từ đâu mà đến. Nàng ấy vừa kinh ngạc vừa sợ hãi nhìn người đối diện, trong đầu rối như tơ vò, nghĩ đến đau cả đầu cũng không tài nào hiểu nổi vì sao Bùi Quyên lại trở nên như vậy.
Nàng ấy bị người ta đánh ngất rồi bắt đi, đến khi tỉnh lại đã thấy mình ở trong căn nhà gỗ xiêu vẹo trên núi này. Nơi đây vô cùng tĩnh lặng, trước không có thôn, sau chẳng có quán trọ, dù nàng ấy có gào khóc khản cổ cũng chẳng ai xuất hiện. Mãi cho đến khi trời sáng, Bùi Quyên mới xuất hiện trong căn nhà gỗ này.
Khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy Bùi Quyên, Ôn Như Thủy đã ngây người. Nàng ấy đã nghĩ đến tất cả những kẻ có khả năng bắt cóc mình, chỉ có duy nhất Bùi Quyên là nàng ấy chưa từng ngờ tới.
Tuy Bùi Quyên là một người trọng sinh nhưng lại chẳng làm nên trò trống gì, giao đấu với Bùi Chức chưa đầy một hiệp đã bị hạ gục. Kể từ đó, phủ Uy Viễn Hầu coi như không có người này, hoàn toàn chẳng đáng để bận tâm, càng không đủ tư cách để khiến người khác đề phòng. Bởi vậy, nàng ấy chưa bao giờ để tâm đến một người trọng sinh như Bùi Quyên. Chuyện của nàng ấy đã đủ nhiều, hơi đâu mà quan tâm đến một kẻ chẳng liên quan?
Nào ngờ, người mà nàng ấy luôn coi thường như Bùi Quyên lại có thể âm thầm không một tiếng động bắt cóc nàng ấy, còn xuất hiện với một dáng vẻ kiêu căng ngạo mạn, hoàn toàn khác xa Bùi Quyên trong ký ức.
Ôn Như Thủy suýt chút nữa đã nghĩ Bùi Quyên bị người khác xuyên không nhập xác. Nhưng hệ thống đã khẳng định là không phải mà.
Vậy thì chỉ có thể là sau khi Bùi Quyên trọng sinh đã bị đa nhân cách. Bùi Quyên ngu ngốc kia là nhân cách thứ nhất, có lẽ vì bị Bùi Chức đả kích quá nặng, không chịu nổi cú sốc sau khi sống lại nên đã phân liệt ra một nhân cách thứ hai.
Nhân cách thứ hai này hoàn toàn trái ngược với nhân cách thứ nhất, vừa ngông cuồng lại táo tợn, hoàn toàn không coi đạo đức thế tục ra gì, hơn nữa dường như thân thủ cũng rất khá. Trông thế nào cũng giống kiểu nhân vật Mary Sue là đặc công hoặc sát thủ xuyên không trong những truyện ngôn tình cổ xưa, luôn tự cho mình là nhất không ai dám xưng thứ hai, hành động ngang ngược, coi thường vương pháp phong kiến.
Ôn Như Thủy đã từng thử thăm dò nhưng tiếc là Bùi Quyên chẳng thèm đoái hoài, cứ coi nàng ấy như không khí. Mãi cho đến hôm nay, khi nàng ấy nhắc đến Bùi Chức, không ngờ phản ứng của nàng ta lại lớn đến vậy. Hơn nữa, từ những lời lẽ trước sau của Bùi Quyên đều toát ra sự chán ghét và căm ghét đối với nàng ấy, khiến Ôn Như Thủy vô cùng khó hiểu.
“Rốt cuộc tỷ đang tức giận chuyện gì?” Ôn Như Thủy vừa sợ sệt vừa hỏi, giọng điệu xen lẫn vài phần cẩn trọng và dò xét.
Bùi Quyên dùng một ánh mắt kỳ lạ nhìn chằm chằm vào nàng ấy, ánh mắt vẫn đầy vẻ khinh miệt nhưng trong đó lại ẩn chứa vài phần sát ý không rõ ràng.
Thấy nàng ta không nói gì, Ôn Như Thủy quyết định đánh bạo: “Ta biết tỷ là người trọng sinh, Bùi Chức cũng biết.”
Bùi Quyên lập tức lộ vẻ tò mò: “Làm sao nàng ta biết được?”
“Nghe nói vào lễ Thất Tịch năm ngoái, tỷ bệnh rất nặng, nói mê sảng. Lúc đó vừa hay Bùi Chức đến thăm nên đã nghe được những lời đó của tỷ...”
Gương mặt Bùi Quyên lộ ra vẻ bừng tỉnh, khí thế trên người cũng trở nên vui vẻ hơn: “Không tệ, nàng ta phát hiện ra cũng chẳng có gì lạ. Dù sao thì đồ ngu đó cũng chẳng biết che giấu, e là đã sớm khiến nàng ta nghi ngờ rồi.”
Thậm chí nàng ta còn không hề ngạc nhiên khi Bùi Chức phát hiện ra.
Ôn Như Thủy im lặng.
Xem ra trong mắt “Bùi Quyên” này, Bùi Quyên nguyên bản cũng là một kẻ ngu ngốc.
“Bùi Quyên” mới không chỉ tự cao tự đại mà còn coi thường những nữ nhân ngu xuẩn như Ôn Như Thủy và cả Bùi Quyên trước kia. Trong mắt nàng ta, họ đều là lũ phế vật, là đồ ngốc.
Ôn Như Thủy không thể tin nổi: “Tỷ... Ngay cả bản thân mà tỷ cũng mắng...”
Bùi Quyên hờ hững liếc nàng ấy một cái, không nói lời nào, chỉ đứng trước cửa nhà lặng lẽ nhìn ra ngoài.
Trời dần tối, chỉ còn lại những vệt hoàng hôn cuối cùng đang ngoan cường níu kéo nơi chân trời. Bóng cây trên sườn núi lấp loáng nhưng cũng không đến nỗi khiến người ta hoàn toàn không nhìn rõ cảnh vật bên ngoài.
Ôn Như Thủy thấy nàng ta lại không thèm đếm xỉa đến mình mà chỉ đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài, trong lòng hiểu rõ hôm nay lại chẳng thể dò hỏi được gì thêm.
Ngay lúc nàng ấy đang cúi đầu vắt óc suy nghĩ về những điểm mâu thuẫn trên người Bùi Quyên thì đột nhiên thấy nàng ta sải bước đi tới, xách mình lên rồi đẩy ra ngoài.
Tay chân Ôn Như Thủy bị trói chặt, nàng ấy loạng choạng bước đi, suýt ngã mấy lần.
“Rầm” một tiếng, nàng ấy bị đẩy ngã lăn từ trong phòng ra ngoài. Khi đầu óc còn đang choáng váng, cổ nàng ấy đã bị một bàn tay bóp chặt và ép nàng ấy phải nửa nằm trên đất, khó nhọc ngửa cổ lên, nước mắt lưng tròng.
Ôn Như Thủy thầm chửi rủa trong lòng, đợi Thái tử phi đến, nàng ấy nhất định sẽ bắt Bùi Quyên nếm trải nỗi khổ mà mình đang phải chịu.
Bùi Quyên đứng trước căn nhà chìm trong bóng tối, đôi mắt gắt gao nhìn xuống con đường dẫn xuống núi, cả người căng như dây đàn, sẵn sàng hành động.
Trên con đường xuống núi ấy, bóng cây chập chờn. Ánh hoàng hôn nơi chân trời như bị chia cắt làm hai, một nửa ẩn hiện giữa những bóng cây, một nửa còn vương lại trên con đường nhỏ quanh co.
Một nhóm người bước tới, in bóng dưới ánh hoàng hôn rực rỡ.
Ôn Như Thủy vui mừng nhìn sang, cuối cùng Thái tử phi cũng đã tới.
Khi Bùi Chức bước vào khoảng sân của căn nhà nhỏ trên núi, tất cả mọi người đều cảm thấy dường như có thứ gì đó đang gào thét trong không khí, rồi va chạm dữ dội và nổ tung một cách im lặng giữa không trung, tựa như cả thời gian và không gian đều trở nên vô nghĩa.
Thực ra loại cảm giác huyền diệu này cũng không kéo dài, chỉ trong vài hơi thở nhưng ai nấy đều có ảo giác như thể đã trôi qua nửa đời người. Đến khi hoàn hồn lại, trên trán mọi người đã phủ một lớp mồ hôi mỏng.
Các thị vệ kinh ngạc nhìn quanh khoảng sân đang chìm trong ánh hoàng hôn mờ nhạt. Trông nó hết sức bình thường, thậm chí dưới mái hiên chỉ có hai nữ tử yếu đuối, một người còn là con tin, nhìn thế nào cũng không giống hạng người hung tàn độc ác.
Nhưng chuyện vừa rồi là sao?
Lúc này, Ôn Như Thủy đang bị bóp cổ đột nhiên phun ra một ngụm máu, gương mặt đầy vẻ đau đớn.
Ngụm máu đó văng hết lên người Bùi Quyên. Đôi môi mím chặt của Bùi Quyên cũng rỉ ra vệt máu, hai mắt hằn lên những tia máu đỏ. Nàng ta nhìn Bùi Chức đang bước vào sân bằng một ánh mắt khiến người ta phải kinh hãi.
Sắc mặt Bùi Chức vẫn bình thản, nàng nương theo ánh hoàng hôn yếu ớt nhìn thấy vệt máu bên môi nàng ta, khóe miệng bất giác nhếch lên.
Cũng không uổng công hôm nay nàng đã ăn nhiều như vậy, dốc lòng dưỡng sức, chuyển hóa toàn bộ năng lượng từ thức ăn thành tinh thần lực.
“Nhị tỷ tỷ, lâu rồi không gặp.” Thái tử phi cất giọng ngọt ngào: “Ta cứ ngỡ một năm nay nhị tỷ đều ở thôn trang dưỡng bệnh. Vừa hay hôm nay ta rảnh rỗi, định đến thôn trang thăm tỷ nhưng không ngờ nhị tỷ không chỉ khỏe mạnh mà còn có sở thích thế này, thích thì bắt một người về chơi.”
Nghe những lời kia, ngọt ngào như rót mật vào tai nhưng lại khiến người ta chỉ muốn đấm vào gương mặt vô tội đó một cú cho hả giận.
Thế mà đám thị vệ đi theo sau nàng lại mang một vẻ mặt “Thái tử phi thật lương thiện, còn quan tâm đến tỷ muội trong nhà như thế nữa”. Đừng nói là Bùi Quyên, ngay cả Ôn Như Thủy cũng cảm thấy Thái tử phi diễn hơi quá rồi.
Bùi Quyên nuốt ngược ngụm máu đã dâng lên tới cổ họng, nhếch mép cười. Nụ cười của nàng ta vừa dữ tợn vừa khát máu, hoàn toàn không giống một thiếu nữ khuê các yếu đuối, mà giống như một sát thủ tắm máu trở về từ chiến trường, khí thế vừa ngông cuồng vừa tàn ác.
Các thị vệ cảnh giác nhìn nàng ta.
Bùi Quyên nói: “Ta không ngờ ngươi lại có gan đến đây, không sợ đến được mà không thể quay về sao?”
Bùi Chức vẫn khá hứng thú, mỉm cười với nàng ta: “Tỷ cố tình bắt A Thủy đến đây, chẳng phải là muốn dụ ta tới sao? Hơn nữa, ngay lần đầu chúng ta gặp mặt, người bị thương đâu phải là ta.”
Lời nói đầy ẩn ý của nàng, ngoài ba nữ tử có mặt ở đây thì không một ai hiểu được.
Ôn Như Thủy cảm thấy đầu mình đau như muốn nổ tung, nước mắt liên tục rơi xuống, mùi máu tanh trong miệng khiến nàng ấy vô cùng khó chịu.
[Ký chủ, ngươi đã bị tấn công tinh thần!] Hệ thống vừa kinh ngạc vừa tức giận nói: [Không ngờ Bùi Quyên cũng có tinh thần lực. Vừa rồi nàng ta và nữ chính vừa chạm mặt đã so đấu tinh thần lực, ngươi bị tinh thần lực của họ va phải nên biển tinh thần đã bị tổn thương.]
Ôn Như Thủy vừa khóc nức nở vừa nói trong đầu: [Đau chết mất... Rốt cuộc Bùi Quyên là ai, tại sao nàng ta lại có tinh thần lực?]
Hệ thống cũng rất hoang mang: [Ta cũng không biết...]
Nó cứ ngỡ trên thế giới này chỉ có một mình Bùi Chức biết sử dụng tinh thần lực, không ngờ còn có cả Bùi Quyên. Giờ thì ngay cả nó cũng không dám chắc Bùi Quyên có thật là người của thế giới này hay không.
Bùi Quyên bị lời nói của Bùi Chức chọc cho sắc mặt tối sầm lại. Nàng ta là một kẻ hiếu thắng đến cực điểm, chưa bao giờ cho phép mình thất bại, thế mà lại hai lần bại dưới tay Bùi Chức, làm sao có thể cam tâm?
Nghe thấy tiếng khóc nức nở của Ôn Như Thủy khiến lòng mình phiền muộn, nàng ta trở tay tát một cái, mắng: “Đồ vô dụng! Ngươi khóc cái gì? Không được khóc!”
Gương mặt Ôn Như Thủy sưng vù, lắp bắp la lớn: “Ta cứ khóc đấy, dù tỷ có cảm thấy chướng mắt ta cũng mặc kệ, đầu ta đau quá...”
Bùi Quyên bị nàng ấy chọc tức đến mức mặt mày đằng đằng sát khí, một cước đạp văng nàng ấy ra xa.
Thị vệ đi theo Bùi Chức thấy cảnh này không khỏi hít sâu một hơi.
Bọn họ vốn tưởng Nhị cô nương của phủ Uy Viễn Hầu là một quý nữ mình hạc xương mai, dịu dàng đoan trang, không ngờ lại là một kẻ lòng dạ độc ác. Nhìn cách nàng ta đối xử với Phúc Ninh Quận chúa, đúng là ra tay tàn nhẫn thật.
Thị vệ vừa định xông lên cứu người, Bùi Quyên đã nhanh chóng rút một con dao găm kề ngay cổ Ôn Như Thủy.
“Đứng lại, không được qua đây, nếu không ta sẽ giết nàng ta!”
Tất cả thị vệ vội vàng dừng bước, không dám tiến lên, sợ nàng ta làm hại đến Phúc Ninh Quận chúa. Nhìn động tác gọn gàng dứt khoát của Bùi Nhị cô nương này, họ biết rõ nàng ta không hề nói đùa.
Các thị vệ bất giác nhìn về phía Thái tử phi.
Sắc mặt Bùi Chức không đổi, nói: “Tỷ muốn thế nào mới thả A Thủy?”
Bùi Quyên nhìn nàng chằm chằm, trong mắt hiện rõ hung quang, nhếch miệng cười: “Ngươi có thể qua đây đổi chỗ cho nàng ta, ta sẽ thả nàng ta.”
“Thái tử phi, không được!” Thị vệ vội vàng ngăn cản.
Bùi Quyên hoàn toàn phớt lờ đám thị vệ, như thể bọn họ không hề tồn tại. Nàng ta chỉ dán chặt ánh mắt vào Bùi Chức, chờ đợi câu trả lời từ đối phương.
Bùi Chức không lên tiếng, nàng quan sát Bùi Quyên, trên mặt lộ ra vẻ đã hiểu rõ.
“Ngươi không phải Bùi Quyên, ngươi là ai?”
Sắc mặt Bùi Quyên rất bình tĩnh, không hề ngạc nhiên khi bị nàng phát hiện, nàng ta cười vô cùng ngạo mạn: “Ngươi nghĩ ta là ai?”
“Ta không biết.” Bùi Chức thản nhiên đáp: “Nhưng dù ngươi là ai, ta cũng sẽ không tha cho ngươi! Chuyện Thái tử gặp nạn ở mỏ đá cũng là do ngươi làm, phải không?”
Thị vệ Đông cung nghe vậy thì giật mình kinh hãi, bán tín bán nghi nhìn Bùi Quyên, thực sự không nhìn ra nàng ta có bản lĩnh gì mà lại dám ra tay với Thái tử.
Bùi Quyên thản nhiên thừa nhận: “Là ta.”
“Quả nhiên là ngươi!” Ôn Như Thủy lớn tiếng mắng, rồi lại nức nở khóc: “Rốt cuộc ngươi là ai, tại sao lại làm những chuyện này? Ta đang sống yên ổn, tại sao ngươi lại bắt ta đến đây, còn đánh ta mắng ta là đồ vô dụng? Gương mặt này của ta đã chọc giận gì ngươi, mà ngươi bắt ta không được dùng nó để nói mấy lời ngu ngốc...”
“Câm miệng!” Bùi Quyên giận dữ quát: “Nói thêm một lời nữa ta sẽ giết ngươi.”
Ôn Như Thủy vội ngậm miệng, len lén liếc mắt về phía Bùi Chức.
Bùi Chức nhìn chằm chằm Bùi Quyên. Ngay khi những sợi tinh thần của nàng sắp hóa thành mũi tên tấn công, Bùi Quyên đột nhiên lên tiếng: “Bùi Chức, tốt nhất là ngươi đừng ra tay!”
Tinh thần lực của Bùi Chức bất giác khựng lại.
“Ta đã chôn thuốc nổ trên núi, nếu ngươi dám ra tay, ta sẽ cho người kích nổ. Lúc đó, núi lở đất trượt, căn nhà gỗ này sẽ bị vùi lấp trong nháy mắt, không ai thoát được.” Bùi Quyên ung dung nói: “Dù sao có ngươi chôn cùng, ta cũng vui lắm.”
Ôn Như Thủy kinh hãi tột độ, vừa vội vừa sợ mắng: “Ả nữ nhân điên khùng này!”
Nàng ấy không ngờ Bùi Quyên còn giữ lại chiêu sau, thảo nào nàng ta dám nghênh ngang ở đây đợi Bùi Chức tới. Đúng như nàng ta nói lúc trước, nàng ta đã dám ở lại thì không sợ Bùi Chức.
Bùi Quyên không để ý đến Ôn Như Thủy, đôi mắt vẫn dán chặt vào Bùi Chức đang đứng trong sân.
Bùi Chức sững người, ánh mắt trở nên lạnh lẽo và sắc bén, dường như nàng đã nhận ra điều gì đó.
Chỉ có thị vệ Đông cung là không hiểu gì, không biết “thuốc nổ” là thứ gì mà khiến Phúc Ninh Quận chúa sợ hãi đến vậy, ngay cả Thái tử phi cũng phải dè chừng.
Bầu không khí tại hiện trường nhất thời trở nên căng thẳng.
Bùi Quyên phá lên cười lớn, dáng vẻ ngông cuồng, mặt đầy đắc ý: “Không ngờ phải không, cũng có ngày ngươi rơi vào tình cảnh này! Bùi Chức, lần này là ta thắng, cuối cùng ta cũng có thể giết được ngươi. Ngươi sẽ không còn là trở ngại trên con đường thành công của ta nữa.”
“Ngươi nói điên khùng gì vậy hả?” Ôn Như Thủy gắt gỏng hét lên.
“Câm miệng!”
Bùi Quyên siết chặt con dao trong tay, Ôn Như Thủy cảm thấy cổ mình đau nhói, lập tức không dám hó hé tiếng nào nữa, chỉ có thể đáng thương nhìn Bùi Chức.
Nhưng cái vẻ đáng thương này của nàng ấy lại càng khiến Bùi Quyên chướng mắt. Nàng ta không nhịn được lại tát thêm một cái, điên cuồng gào lên: “Không được làm ra vẻ mặt đó với nàng ta, ta không cho phép!”
Ôn Như Thủy mím chặt môi, trong lòng chỉ muốn giết chết ả nữ nhân điên này.
Sau đó nàng ấy lại bị tát thêm một cái và lại bị mắng.
Lúc này, hai má Ôn Như Thủy đã sưng vù, đau đến mức tê dại, thậm chí nàng ấy còn cảm thấy một chiếc răng hàm bên trái hình như hơi lung lay...
Răng của nàng ấy lại bị Bùi Quyên đánh cho lung lay!
Phát hiện này như sét đánh ngang tai đối với Ôn Như Thủy, cả người suy sụp.
Ngay lúc Ôn Như Thủy đang nghiến răng nghiến lợi, Bùi Quyên đột nhiên hét lên một tiếng thảm thiết, cả người không đứng vững được ngã quỵ xuống, kéo theo cả Ôn Như Thủy đang bị nàng ta khống chế cũng ngã sõng soài trên đất.
Các thị vệ lập tức xông lên khống chế Bùi Quyên, cứu Ôn Như Thủy ra.
Bùi Quyên không ngờ mình lại bị tấn công bằng tinh thần lực một lần nữa, đau đến mức mặt mày trắng bệch, thất khiếu chảy máu. Nàng ta dùng đôi mắt đẫm máu nhìn chằm chằm Bùi Chức, khó nhọc hỏi: “Tại sao...”
Chẳng lẽ nàng ta không sợ mình sẽ cho nổ tung cả núi Tiểu Dương, khiến tất cả mọi người đều chết ở đây sao?
Bùi Chức bước tới, lạnh lùng nói: “Ngươi đã biết ta có thể tìm đến đây thì cũng nên biết, ám vệ của Đông cung đã lục soát khắp núi Tiểu Dương, những kẻ ngươi sắp xếp cũng đã bị xử lý. Còn về thuốc nổ...” Nàng cười khẩy: “Với trình độ kỹ thuật của thời đại này, loại thuốc nổ mà ngươi làm ra cũng chỉ có vài dạng. Nếu không có người kích nổ thì thực sự chẳng đáng lo ngại.”
Ôn Như Thủy được một thị vệ đỡ dậy, nói không rõ lời: “Đúng vậy! Ngươi tưởng mình là thợ săn, nào ngờ lại là con mồi đã bị chúng ta nhắm đến từ lâu.”
Bùi Quyên không thèm để ý đến nàng ấy, đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Bùi Chức: “Ta không thua ngươi, nếu không phải do tinh thần lực của ta không đủ...”
“Vậy nên ngươi muốn nuốt chửng hệ thống của A Thủy?”
Ôn Như Thủy và hệ thống đồng loạt sợ đến tê cả da đầu. Sao nàng ta lại có thể ngông cuồng đến vậy?
Bùi Quyên nở một nụ cười khó hiểu, rồi đột nhiên nhắm mắt lại. Đến khi nàng ta mở mắt ra, sắc mặt đã hoàn toàn thay đổi, khuôn mặt đầy vẻ hoảng hốt và sợ sệt. Thấy Bùi Chức, nàng ta lập tức hét lên: “A Thức, sao muội lại ở đây? Ta... ta...”
Bùi Chức chẳng buồn để tâm đến nàng ta, sai người dẫn nàng ta đi.