Bùi Chức bắt đầu theo Thái y lệnh học thuật châm cứu.
Trong cung không có bí mật nào, Chiêu Nguyên Đế và Thái hậu nhanh chóng biết được chuyện này. Sau khi tan triều, Chiêu Nguyên Đế giữ Thái tử ở lại, cố ý hỏi về việc này.
Tần Chí ngượng ngùng nói: “Thái tử phi học y vì nhi thần. Lần này nhi thần gặp chuyện đã khiến nàng ấy hoảng sợ, cho nên...”
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nhìn dáng vẻ xấu hổ của Thái tử, Chiêu Nguyên Đế thấy gai cả mắt, lòng lại có chút chua xót. Ông ấy lười nghe tiếp, bèn tùy tiện phất tay cho hắn lui ra.
Tần Chí vốn còn rất nhiều chuyện muốn nói với phụ hoàng, thấy ông ấy có vẻ không muốn nghe, trong lòng thoáng hụt hẫng. Nhưng sự hụt hẫng này nhanh chóng tan biến khi hắn gặp phải hai đệ đệ xui xẻo của mình.
Hắn kéo bọn họ lại rồi kể lại chuyện Thái tử phi cố ý học y vì mình bằng giọng điệu vừa kiêu hãnh vừa cao ngạo, sau đó hỏi xem họ có suy nghĩ gì không.
Nhị Hoàng tử nói: “Thái tử phi thật tốt bụng! Nghe nói Thái tử phi đã cho xây mấy căn nhà kính trong thôn trang, nàng ấy định dùng nhà kính để làm gì vậy? Thái tử ca, huynh hỏi giúp ta với.”
Tam Hoàng tử thì nói: “Xưa nay Thái tử phi luôn là người tốt, nàng ấy thường xuyên nói chuyện với Tuyên Nghi, bây giờ tính cách của Tuyên Nghi cũng trở nên cởi mở hơn rất nhiều.”
Cả hai hoàn toàn không hiểu được dụng ý của Thái tử. Một người thì lái chủ đề sang nhà kính, người kia thì cẩn thận không chọc tức Thái tử, để tránh hắn lại lôi chuyện cũ ra đánh mình một trận.
Họ nào biết bây giờ Thái tử điện hạ đã mất trí nhớ, hắn hoàn toàn không có ấn tượng gì về những câu chuyện mà họ nói.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Muốn khoe khoang tình cảm mà không thành công, ngược lại còn bị hỏi một đống chuyện không liên quan, Thái tử hết sức không vui, lạnh lùng bỏ đi.
Hai vị Hoàng tử cảm thấy ngơ ngác.
“Sao Thái tử ca lại nổi nóng vô cớ vậy?” Nhị Hoàng tử gãi đầu không hiểu.
Tam Hoàng tử nhìn theo bóng lưng Thái tử rời đi, ánh mắt hơi trầm xuống, thầm nghĩ có lẽ Thái tử không còn sống được bao lâu nữa, việc sinh ra tính cách thất thường như vậy cũng có thể hiểu được.
Bên kia, khi Bùi Chức đến thỉnh an Thái hậu, bà ấy cũng đã hỏi về chuyện này. Bùi Chức thành thật kể lại. Thái hậu tỏ vẻ cảm động nhưng trong lòng lại khẽ thở dài. Bà ấy vốn khá bất mãn vì Thái tử và Thái tử phi thành thân đã một năm mà vẫn chưa có tin vui, thế mà Thái tử lại còn xin bà ấy và Hoàng thượng một ân điển kia, quả thực là không thể tin nổi.
Người đời coi trọng con nối dõi, huống hồ là Thái tử một nước mà lại không nạp phi tần, không sinh con. Nếu để các triều thần biết được, e rằng tấu chương vạch tội sẽ chất đầy cả Cần Chính điện.
Nhưng người trong nhà mới hiểu được chuyện nhà mình, tình hình của Thái tử không giống người thường, hắn không muốn có con cũng là điều có thể thông cảm được.
Dù vậy trong lòng Thái hậu vẫn không thoải mái. Sự không thoải mái này khiến bà ấy cũng không còn thân thiết với Thái tử phi như trước.
Có lẽ Thái tử phi cũng nhận ra nhưng nàng không hề tỏ thái độ gì, nàng vẫn hiếu thuận và cung kính với bà ấy như xưa, khiến Thái hậu cũng không nỡ lạnh nhạt với nàng.
Suy cho cùng, nam nhân có nạp thiếp hay không, có sinh con hay không, đâu phải là chuyện nữ nhân có thể quyết định được. Nếu họ không muốn, lẽ nào người khác có thể ép buộc?
Tương tự, Thái tử làm như vậy cũng là quyết định của bản thân hắn, đương nhiên Thái tử phi không thể can thiệp.
Sau khi nghĩ thông suốt rồi, Thái hậu vỗ nhẹ lên tay Thái tử phi, ôn hòa nói: “Vất vả cho cháu rồi.”
“Cháu không thấy vất vả đâu ạ.” Bùi Chức ngoan ngoãn đáp: “Thái y lệnh dạy rất tỉ mỉ, cháu học cũng thấy vui.”
Thái hậu thầm nghĩ, Thái tử phi học y là vì Thái tử, Thái y lệnh nào dám qua loa, vớ vẩn?
**
Hôm nay Tuyên Nghi Quận chúa cũng có mặt, nàng ấy tò mò hỏi: “A Thức, học y có vất vả lắm không? Nghe nói phải học thuộc rất nhiều thứ, như thảo dược, dược lý...”
Nàng ấy bẻ ngón tay, càng nói càng thấy làm đại phu thật cực khổ.
Bùi Chức mỉm cười: “Lúc đầu cũng khá vất vả nhưng kiên trì một chút là được thôi.”
“Thái tử phi nói phải, làm việc gì cũng quý ở sự kiên trì.” Thái hậu tán đồng, nhân cơ hội dạy dỗ ngoại tôn nữ, rèn luyện tính cách cho nàng ấy, để nàng ấy gặp chuyện sẽ kiên cường hơn.
Tuyên Nghi Quận chúa luôn miệng đáp vâng dạ.
Sau khi thỉnh an Thái hậu xong, Bùi Chức mời Tuyên Nghi Quận chúa đến Đông cung ngồi chơi và trò chuyện.
Tuyên Nghi Quận chúa hỏi trước xem Thái tử có trong cung không, biết hắn không có ở đó, nàng ấy vui vẻ nhận lời.
Bùi Chức tiếp đãi Tuyên Nghi Quận chúa tại Đông cung. Hai người trò chuyện về những chuyện phiếm gần đây trong Kinh thành và những món đồ mới lạ ngoài chợ.
Bùi Chức cười nói: “Đã lâu ta không ra khỏi cung rồi, cũng không biết bên ngoài bây giờ đang náo nhiệt chuyện gì nhất. Còn Quận chúa đó, dường như ngươi biết rất nhiều chuyện.”
Tuyên Nghi Quận chúa mím môi cười, ngượng ngùng đáp: “Thật ra đều do đại ca dẫn ta đi xem, đi chơi nên ta mới biết, chứ một mình ta thì ta cũng không dám đi đâu.”
Bùi Chức cười cười, tiếp tục dẫn dắt câu chuyện, nhanh chóng nắm được hành tung gần đây của Cơ Đàm Chi.
Tuyên Nghi Quận chúa không hề hay biết, vẫn tiếp tục kể gần đây đại ca lại dẫn mình đi đâu chơi, trong mắt trong lòng chỉ toàn là đại ca, nàng ấy đã quên mất Tam Hoàng tử - vị hôn phu tương lai của mình.
Đột nhiên Bùi Chức nói: “Quận chúa, dạo này hình như ngươi rất ít khi nhắc đến Tam Hoàng tử, đã bao lâu rồi ngươi chưa gặp y rồi?”
Tuyên Nghi Quận chúa sững người, hơi há miệng định nói gì đó rồi bỗng tỏ ra luống cuống. Rõ ràng hôn sự này do nàng ấy cầu xin mới có được nhưng không biết vì sao tình cảm của nàng ấy dành cho Tam Hoàng tử một năm nay dần phai nhạt, không còn như trước kia là một trái tim chỉ hướng về y, trong lòng trong mắt chỉ toàn là hình bóng của y.
“Thật ra cũng không lâu lắm, tháng trước ta có gặp rồi...” Tuyên Nghi Quận chúa cố gắng bình tĩnh đáp.
Bùi Chức rót cho nàng ấy một tách trà, không nói gì thêm.
Song trong lòng Tuyên Nghi Quận chúa lại bận tâm chuyện đó nên cứ lơ đãng, thất thần quay về Từ Ninh cung.
Thái hậu thấy sắc mặt nàng ấy không ổn, bèn quan tâm hỏi: “Tuyên Nghi, cháu sao thế?”
Tuyên Nghi Quận chúa cắn môi, lí nhí nói: “Hoàng tổ mẫu, cháu muốn đi tìm Tam Hoàng tử biểu ca, đã lâu lắm rồi cháu chưa gặp huynh ấy...”
Thái hậu tưởng tôn nữ nhớ tình lang nên cũng không ngăn cản, cho người đưa nàng ấy đến Đông Ngũ sở. Nào ngờ đến chỗ đó lại không gặp được Tam Hoàng tử, lý do là y vẫn chưa trở về.
“Quận chúa, hay là người ngồi đợi một lát, chắc Tam điện hạ sẽ về sớm thôi ạ.” Cung nhân cẩn thận nói, sợ vị Quận chúa này đợi không được người trong lòng sẽ buồn bã, để Thái hậu biết được thì đám cung nhân hầu hạ như họ sẽ không yên thân.
Tuyên Nghi Quận chúa nhìn cung điện nơi Tam Hoàng tử ở rồi lặng lẽ lắc đầu. Nàng ấy ấn lên ngực, chợt phát hiện ra khi không gặp được Tam Hoàng tử biểu ca, nàng ấy cũng không đau buồn như trước kia, thậm chí còn có cảm giác gặp hay không cũng chẳng sao cả.
Ngược lại, đột nhiên nàng ấy rất muốn gặp đại ca.
Kể từ khi đại ca chủ động đến phủ Công chúa, hễ có thời gian, y lại dẫn nàng ấy đi chơi khắp nơi và trò chuyện cùng nàng ấy. Nhờ vậy Tuyên Nghi Quận chúa dần dần không còn vương vấn Tam Hoàng tử biểu ca nữa, đồng thời cũng giúp nàng ấy mở mang tầm mắt với thế giới bên ngoài.
Hình như nàng ấy đã hiểu được nỗi khổ tâm của đại ca.
**
Trời nhá nhem tối, Ôn Như Thủy dẫn theo hạ nhân ra khỏi tiệm trang sức rồi lên xe ngựa: “Quận chúa, tiếp theo người muốn đi đâu ạ?” Phu xe hỏi.
“Đến tiệm vải đi.” Ôn Như Thủy nói rồi mệt mỏi dựa vào thành xe. Không biết có phải do gần đây quá lao lực hay không mà cả ngày hôm nay, bụng nàng ấy cứ thỉnh thoảng lại nhói đau.
Cẩm Hà thấy Ôn Như Thủy ôm bụng, lo lắng hỏi: “Quận chúa, người thấy khó chịu trong bụng ạ?”
Ôn Như Thủy đáp: “Không sao, chỉ là bụng dưới thỉnh thoảng lại nhói lên nhưng không nghiêm trọng lắm...”
“Quận chúa, kỳ kinh nguyệt của người sắp đến rồi.” Cẩm Hà thông cảm nói: “Gần đây người bận rộn không có thời gian nghỉ ngơi, trước khi đến kỳ, bụng sẽ hơi khó chịu. Nô tỳ nghĩ ngày mai người nên nghỉ ngơi thật tốt thì hơn.”
Ôn Như Thủy chợt bừng tỉnh, nàng ấy bận rộn đến nỗi nào để ý những chuyện nhỏ nhặt này. Nếu không phải Cẩm Hà nhắc nhở thì có lẽ nàng ấy đã nghĩ mình bị đau bụng do ăn phải thứ gì rồi.
Chỉ là gần đây nàng ấy đang bận rộn việc mở chi nhánh mới, đâu có thời gian nghỉ ngơi? Thấy vẻ mặt Cẩm Hà không tán thành, Ôn Như Thủy vội nói: “Tỷ tỷ tốt của ta ơi, đợi ta bận thêm mấy ngày nữa sẽ đi nghỉ ngơi, tuyệt đối sẽ không ngoài miệng thì vâng dạ nhưng sau lưng lại làm chuyện khác đâu...”
Bỗng nhiên xe ngựa xóc nảy lên một cái, hai người trong xe không kịp phòng bị ngã nhào về phía trước.
Ôn Như Thủy kêu “ối” một tiếng, vội vịn vào thành xe để giữ thăng bằng.
Sau khi Cẩm Hà ổn định lại thì vội vàng xem xét tình hình của Ôn Như Thủy, thấy nàng ấy không sao, nàng ta mới lạnh mặt vén rèm xe quát: “Ngươi đánh xe kiểu gì thế?”
Phu xe đáp: “Quận chúa, có một đứa bé ăn xin lao ra, không cẩn thận đụng phải nó rồi ạ.”
Ôn Như Thủy nghe vậy thì sợ xảy ra án mạng, vội hỏi thăm tình hình. Biết đứa bé ăn xin bị thương, nàng ấy vội xuống xe xem xét. Khi nàng ấy vừa xuống xe, một đám ăn mày từ con hẻm bên cạnh ùa ra. Một bà lão ăn mày đầu tóc bù xù lao tới ôm lấy đứa bé ăn mày dưới đất, gào khóc thảm thiết. Những người ăn mày khác vây lại, miệng la lối đòi họ bồi thường, cảnh tượng vô cùng hỗn loạn.
Phu xe vừa nhìn thấy tình huống này thì biết ngay là đám người này có mưu đồ từ trước, hắn ta lo lắng đến mức toát mồ hôi hột, vội vàng chạy đến bảo vệ chủ nhân.
Ôn Như Thủy cũng ngơ ngác không hiểu gì. Dù nàng ấy đã được Hoàng thượng sắc phong làm Quận chúa nhưng một vài suy nghĩ của nàng ấy vẫn chưa thay đổi được, vẫn cho rằng mình là cô nương đến nương nhờ phủ Trấn Bắc Hầu năm nào, sẽ không gây ra chú ý. Thường ngày nàng ấy cũng không có phong thái của một Quận chúa, mỗi khi ra ngoài chỉ dẫn theo một phu xe và một nha hoàn hầu hạ.
Hơn nữa nơi nàng ấy đến mỗi ngày đều cố định, giữa ban ngày ban mặt cũng không có nguy hiểm gì, cho nên không nghĩ đến việc dẫn theo thị vệ.
Đáng tiếc động tác của phu xe vẫn chậm một bước, Ôn Như Thủy và Cẩm Hà đã bị đám ăn mày cố tình xô đẩy vào con hẻm bên cạnh.
Trong lúc cấp bách, phu xe không khỏi mạnh tay hơn, khó khăn lắm mới thoát khỏi đám ăn mày, lao vào con hẻm thì thấy Cẩm Hà đã ngất lịm dưới đất, còn Ôn Như Thủy thì không thấy bóng dáng đâu.
Đám ăn mày cũng nhân cơ hội đó để giải tán, chạy đi rất nhanh.
Sáng hôm sau, Bùi Chức vừa tỉnh dậy đã nhận được tin.
“A Thủy mất tích rồi?”
Cẩm Hà quỳ dưới đất, nước mắt lưng tròng, lo lắng nói: “Vâng ạ, lúc nô tỳ và Quận chúa bị đám ăn mày đẩy vào hẻm, một nam nhân bịt mặt xuất hiện, hắn ta đánh ngất nô tỳ rồi đưa Quận chúa đi. Thái tử phi, người nhất định phải cứu Quận chúa.”
Sắc mặt Bùi Chức trầm đi, trong lòng thoáng qua mấy suy nghĩ.
Nàng nói với Cẩm Hà: “Ngươi yên tâm, ta sẽ cho người đi tìm A Thủy về.” Rồi nàng quay đầu gọi Hà Tổng quản đến: “Phúc Ninh Quận chúa xảy ra chuyện rồi, ngươi đi thông báo cho Tần Huyền, bảo hắn ta mau chóng tìm được Phúc Ninh Quận chúa.”
Vẻ mặt Hà Tổng quản trở nên nghiêm túc, vội vàng tuân lệnh.
“Còn nữa, đừng để lộ chuyện này ra ngoài.” Bùi Chức lại dặn thêm một câu.
Hà tổng quản biết mức độ quan trọng của câu chuyện như thế nào, lại đáp vâng dạ. Ông ấy biết nỗi lo của Thái tử phi. Bây giờ Phúc Ninh Quận chúa đang là người nổi tiếng khắp Kinh thành, việc nàng ấy xuất đầu lộ diện làm ăn vốn đã gây chú ý. Nhờ tìm ra được giống ngô và khoai lang mà được phong làm Quận chúa, có khá nhiều người trong Kinh thành đã để mắt đến nàng ấy. Một khi biết nàng ấy mất tích, không biết sẽ bị đàm tiếu ra sao.
Nghe lời của Cẩm Hà thì mọi người có thể hiểu chuyện lần này đã có mưu đồ từ trước. Chắc chắn đối phương đã sớm nắm rõ lộ trình xe ngựa của Phúc Ninh Quận chúa nên đã cố ý sắp xếp một đám ăn mày chờ sẵn ở đó, sau đó gây ra vụ hỗn loạn để bắt người đi.
Chỉ không biết mục tiêu là một mình Phúc Ninh Quận chúa hay là nhắm vào Thái tử phi.
Hoặc là những thế lực ngoại tộc kia đến vì chuyện ngô và khoai lang...
Dù là trường hợp nào thì cũng không nên rầm rộ tìm người. Một là sẽ làm tổn hại danh tiếng của Phúc Ninh Quận chúa, hai là cũng sợ kẻ bắt cóc sinh lòng cảnh giác, cuối cùng chó cùng rứt giậu, làm ra chuyện không thể cứu vãn.
Bùi Chức lại cẩn thận hỏi Cẩm Hà về chuyện ngày hôm qua, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Tiếp đó, nàng cho người chuẩn bị xe ngựa rồi kín đáo rời cung. Chiếc xe ngựa màu đen không mui dừng trước một quán trà, Bùi Chức dẫn theo Phương Phỉ, Phương Thảo vào quán trà rồi ngồi uống trà trong một phòng riêng trên lầu hai.
Không lâu sau, một ám vệ của Đông cung bước vào quán trà.
“Thái tử phi.” Ám vệ hành lễ với Thái tử phi.
Bùi Chức hỏi: “Tìm được đám ăn mày đó chưa? Bọn họ nói gì?”
Ám vệ đáp: “Bọn họ nói có người cho bạc bảo họ làm vậy. Đối phương tìm đến họ vào ban đêm, trên người mặc áo choàng, không nhìn rõ mặt, giọng nói cũng khó phân biệt nam nữ, không biết là ai.”
Bùi Chức không hề ngạc nhiên. Rõ ràng đám ăn mày này đã bị lợi dụng, đối phương không để họ nhìn rõ chân dung của mình. Việc họ không bị giết người diệt khẩu có thể là vì lo sợ sẽ bị làm lớn chuyện.
Bùi Chức ngồi thêm một lúc rồi rời quán trà, cho xe ngựa đến phủ Uy Viễn Hầu.
Đột nhiên Thái tử phi về nhà thân mẫu, Uy Viễn Hầu phu nhân lo có chuyện gì, vội vàng ra đón.
Bùi lão phu nhân nắm tay tôn nữ rồi vội hỏi: “Sao cháu lại về một mình thế này? Có chuyện gì à?” Trong lòng bà ấy thực sự lo lắng, chỉ sợ nghe phải tin không tốt.
Bùi Chức cười nói: “Hôm nay cháu ra ngoài cung dạo chơi, bỗng nhiên nhớ tổ mẫu nên về thăm người ạ.”
Bùi lão phu nhân được dỗ dành nên mặt mày hớn hở.
Bùi Chức ở lại phủ Uy Viễn Hầu không lâu, nói chuyện với Bùi lão phu nhân một lúc rồi cáo từ.
Uy Viễn Hầu phu nhân đích thân tiễn nàng ra cửa.
Bùi lão phu nhân cũng muốn tiễn nhưng bị Bùi Chức và Uy Viễn Hầu phu nhân cùng khuyên ở lại.
Trên đường đi, Bùi Chức hỏi: “Đại bá mẫu, dạo này mọi người trong nhà vẫn khỏe chứ ạ?”
“Đều khỏe cả, đa tạ Thái tử phi đã quan tâm.” Uy Viễn Hầu phu nhân tươi cười rạng rỡ: “Gần đây Giác ca nhi làm việc ở Kim Ngô vệ rất ổn, thê tử và hài tử của Giác ca nhi đều tốt. Hôn sự của Tú Nhi và Khương Viễn đã định vào mùa xuân năm sau, khoảng thời gian này con bé đều ở nhà đợi gả, rất ít khi ra ngoài..."
Cách đây không lâu, con của Lương Huyên đã chào đời, là một bé trai. Nhưng vì lúc đó đang vào mùa thu hoạch ngô và khoai lang, Bùi Chức bận rộn ở thôn trang nên chỉ cho người gửi một phần lễ vật hậu hĩnh đến.
Bùi Chức yên lặng lắng nghe, thấy đã đến nghi môn, nàng bèn từ biệt Uy Viễn Hầu phu nhân.
“Đại bá mẫu, người không cần tiễn nữa đâu ạ.”
Uy Viễn Hầu phu nhân đành dừng bước, nhìn nàng lên xe ngựa rời đi, nụ cười trên môi chợt tắt.
Trong lòng bà ấy hơi nghi ngờ, Thái tử phi là người thông minh nên sẽ không vô cớ về nhà thân mẫu. Bà ấy luôn cảm thấy hình như có chuyện gì đó đã xảy ra. Chỉ là Thái tử phi không nói, bà ấy cũng không tiện hỏi.
Tối đến, Uy Viễn Hầu tan triều trở về, Uy Viễn Hầu phu nhân gọi ông ấy lại.
“Phu nhân, có chuyện gì sao?” Uy Viễn Hầu hỏi rồi nhận lấy chiếc khăn ấm mà nha hoàn đưa tới để lau mặt, nhân cơ hội ổn định lại cảm xúc, sợ phu nhân lại báo tin gì đáng sợ.
Uy Viễn Hầu phu nhân cho hạ nhân trong phòng lui ra rồi nói: “Hầu gia, hôm nay Thái tử phi đã về.”
“Sao cơ? Có chuyện gì à?” Uy Viễn Hầu căng thẳng hỏi.
Uy Viễn Hầu phu nhân nhìn ông ấy một lượt, đè nén nghi ngờ trong lòng, cười nói: “Đâu có chuyện gì? Thái tử phi đi ngang qua, nhớ lão phu nhân nên về thăm thôi.”
Uy Viễn Hầu nghe xong mới yên tâm.
Sau khi thái tử mất trí nhớ