Sau khi thái tử mất trí nhớ

Chương 170

Chàng thanh niên đang ngồi bên cửa sổ uống trà nghe thấy tiếng mở cửa thì ngẩng đầu nhìn sang.
“Tam điện hạ, ngài tới rồi.”
Tam Hoàng tử thuận tay đóng cửa lại, bước đến ngồi đối diện với y. Người đối diện ung dung tao nhã, ánh mắt có phần u ám, nụ cười trên mặt thì lại không thể chê vào đâu được.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
“Xem ra hôm nay tiểu tướng quân rất nhàn rỗi.”
Cơ Đàm Chi mỉm cười, ẩn ý nói: “Sức khỏe của Thái tử điện hạ đã khá hơn, hôm nay Thái tử còn tới mấy nha môn dạo một vòng, người làm thuộc hạ như bọn ta cũng nhẹ nhõm hơn nhiều.”
Tam Hoàng tử không nhịn được khẽ cười nhưng ý cười lại không chạm đến đáy mắt.
Hôm đó, Thái tử đến mỏ đá thị sát thì đột nhiên bị đưa về, tất cả mọi người đều không rõ đã xảy ra chuyện gì. Những ngày gần đây, Thái tử vẫn chưa từng xuất hiện, chỉ tuyên bố với bên ngoài là Thái tử bị nhiễm phong hàn nên đang nghỉ ngơi trong Đông cung.
Bất kể người ngoài tin hay không nhưng vì có Hoàng thượng trông coi nên không ai dám dò xét sâu hơn, chỉ là lòng người ít nhiều gì cũng bắt đầu dao động.
Tất cả mọi người đều thấy rõ những việc Thái tử làm trong năm qua. Chỉ cần nghĩ tới việc nếu hắn xảy ra chuyện gì, các chức vụ trong tay hắn cũng sẽ được giao cho kẻ khác thì đã khiến không ít người hy vọng bệnh tình của Thái tử nặng thêm một chút, tốt nhất là chờ đến khi bọn họ tiếp nhận xong mọi việc trong tay hắn rồi tính tiếp.
Việc hôm nay Thái tử lộ diện cũng là để trấn áp những kẻ đang có ý định hành động. Công lao của hắn không phải ai cũng có thể dễ dàng cướp đoạt.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Trong lòng Tam Hoàng tử cũng không khỏi có đôi phần tiếc nuối. Y không biết Thái tử đã gặp phải chuyện gì nhưng cơ hội hiếm có như thế lại bị bỏ lỡ. Khi nãy gặp Thái tử ở trong cung, y phát hiện ngoài sắc mặt trông hơi tái nhợt như người vừa mới khỏi bệnh nặng thì nhìn hắn cũng không có gì đáng ngại, trông vẫn khá khỏe mạnh.
Tam Hoàng tử tự rót cho mình một chén trà, hỏi: “Không biết hôm nay Cơ tiểu tướng quân gọi ta tới có chuyện gì không?”
“Đương nhiên là có chuyện rồi.” Cơ Đàm Chi đẩy đĩa bánh táo đỏ trên bàn về phía Tam Hoàng tử: “Bánh táo đỏ của tiệm này rất ngon, ngọt mà không ngấy, Tam điện hạ nếm thử xem.”
Tam Hoàng tử nhìn Cơ Đàm Chi rồi cầm lấy một miếng bánh nếm thử. Bánh táo đỏ mềm mịn, hương thơm đậm đà của táo đỏ lan tỏa, quả thật khiến người ta lưu luyến không quên. Khi dùng chung với trà, cho dù là người không thích đồ ngọt cũng có thể ăn thêm vài miếng.
Cơ Đàm Chi hỏi: “Hôm nay hẳn là ngài đã gặp Thái tử rồi phải không? Ngài thấy sức khỏe của Thái tử thế nào?”
“Tất nhiên là sức khỏe của Thái tử điện hạ rất tốt rồi.” Tam Hoàng tử mỉm cười đáp: “Tuy sắc mặt hơi nhợt nhạt nhưng nghỉ ngơi vài ngày là sẽ khỏi hẳn.”
Cơ Đàm Chi nói: “Làm sao ngài dám chắc Thái tử sẽ khỏi?”
Bàn tay đang nâng chén trà của Tam Hoàng tử khựng lại, đầu ngón tay bất giác siết chặt, trầm giọng hỏi: “Ý ngươi là gì?”
Cơ Đàm Chi khẽ bật cười, chậm rãi nói: “Tam điện hạ, thật ra hôm nay ta hẹn ngài đến đây là để nói một chuyện liên quan đến tính mạng của Thái tử.”
“Tính mạng của Thái tử?” Tam Hoàng tử sững sờ.
Cơ Đàm Chi gật đầu, vẻ mặt trở nên nghiêm túc: “Có lẽ ngài chưa biết, tuổi thọ của Thái tử đã bị tổn hại, cũng chẳng sống được bao lâu nữa.”
Tam Hoàng tử: “…”
Sắc mặt Tam Hoàng tử thoáng trở nên đờ đẫn, vô thức phản bác: “Không thể nào!”
“Sao lại không thể?” Cơ Đàm Chi bình tĩnh đáp: “Tam điện hạ, ngài thử nghĩ kỹ lại xem, từ nhỏ đến lớn có phải Thái tử thường xuyên bị bệnh không? Thời gian các ngài được gặp Thái tử có phải rất ít không? Còn cả thái độ của Hoàng thượng nữa, chẳng lẽ các ngài không cảm thấy kỳ lạ sao? Tình thương và sự dung túng mà Hoàng thượng dành cho Thái tử, nhìn thế nào cũng thấy có phần bất thường…”
Theo lời Cơ Đàm Chi nói, Tam Hoàng tử cũng dần nhớ lại lại nhiều chuyện.
Thái tử là con của Nguyên Hậu, cũng là đích tử duy nhất. Nghe nói phụ hoàng muốn đảm bảo địa vị đích tử duy nhất của hắn, không để ai uy hiếp vị trí của hắn nên từ đó về sau mới không lập thêm Hoàng hậu nào nữa.
Thuở nhỏ, những huynh đệ khác đều vô cùng ghen tị với Thái tử. Hắn là vị Hoàng tử duy nhất được nuôi dưỡng bên cạnh phụ hoàng, tuy tính tình không tốt nhưng phụ hoàng lại vô cùng nuông chiều hắn. Mỗi khi hắn mắc bệnh, phụ hoàng đều ở bên cạnh hắn không rời nửa bước, cho đến khi hắn khỏi bệnh…
Lúc còn nhỏ, quả thực là Thái tử yếu ớt nhiều bệnh. Sau này lớn lên, tuy số lần bị bệnh ít đi nhưng vẫn luôn ít giao du với bên ngoài, rất hiếm khi xuất hiện trên triều.
Mỗi lần Thái tử lộ diện, hắn sẽ luôn gây ra vài chuyện rắc rối nhưng dù thế nào thì phụ hoàng cũng chưa bao giờ tức giận, ngược lại còn ngăn chặn mọi lời bàn tán của mọi người. Nếu có Ngự lại dâng tấu vạch tội thì sẽ bị mắng té tát một trận, rồi viện cớ cách chức người đó… Lâu dần, các đại thần trong triều cũng khôn ngoan hơn, chẳng ai dám nhúng tay vào chuyện của Thái tử nữa.
Bản tính Thái tử vốn kiêu ngạo, ngông cuồng, lại dễ nổi nóng. Tính tình vốn đã như thế, sớm muộn gì cũng gây họa.
Thế nhưng phụ hoàng của bọn họ lại luôn theo dõi sát sao hắn. Mỗi khi hắn sắp gây ra chuyện lớn thì ông ấy sẽ ra mặt ngăn cản và phái một nhóm ám vệ đi theo hắn, không chỉ để bảo vệ Thái tử mà còn để đề phòng hắn lầm đường lạc lối.
Cũng chính bởi lý do đó nên mặc dù Thái tử có gây ra không ít chuyện nhỏ nhưng chưa từng dính tới chuyện lớn, các đại thần trong triều cũng chỉ làm ngơ, mắt nhắm mắt mở cho qua.
Phụ hoàng đúng là đã dung túng và che chở Thái tử đến mức khó hiểu. Nếu nói trong đó không có điều gì bất thường thì bọn họ thật sự không thể tin nổi. Tình cảm mà Hoàng thượng dành cho Nguyên Hậu đúng là không bình thường, thế nhưng người đã mất bao năm rồi, tình cảm sâu đậm đến đâu thì cũng sẽ phai nhạt. Huống hồ Hoàng thượng vốn không giống kiểu người si tình gì cho cam, chẳng lẽ mấy phi tần trong hậu cung để làm cảnh thôi sao?
Cho nên, chuyện này đúng là khiến người khác không sao nhìn thấu.
Nhưng nếu là bởi vì thời gian của Thái tử không còn lại bao lâu thì lại hợp tình hợp lý.
Chẳng trách trước đây có vị đại thần từng nhắc đến việc nạp Trắc phi cho Thái tử lại bị Hoàng thượng bác bỏ thẳng thừng. Thế là mọi chuyện đều có lời giải rồi.
Cơ Đàm Chi thấy Tam Hoàng tử rơi vào trầm tư thì cho y thời gian để suy nghĩ, sau đó nói: “Tam điện hạ, chẳng lẽ ngài chưa từng nghi ngờ nguyên do phía sau những chuyện này?”
Trong lòng Tam Hoàng tử ngổn ngang trăm mối nhưng sắc mặt lại không biểu lộ điều gì, lạnh lùng nói: “Ngươi có chứng cứ gì không?”
Ánh mắt Cơ Đàm Chi mang theo ý cười, thấy Tam Hoàng tử hỏi như vậy thì đã biết trong lòng y ít nhiều cũng đã dao động.
“Chứng cứ thì ta có nhưng hiện tại chưa thể cho ngài thấy được. Tam điện hạ, ngài chỉ cần biết là tuổi thọ của Thái tử đã bị tổn hại, mỗi lần bị bệnh đều gây tổn thương cực lớn đến cơ thể.”
“Bị bệnh?” Tam Hoàng tử lập tức nắm bắt được những chữ ấy.
“Đúng vậy.” Cơ Đàm Chi khẽ bật cười: “Yến tiệc mùa xuân năm ngoái tại phủ Thừa Ân Công, Thái tử đột nhiên hôn mê chính là do bệnh tình phát tác! Lần này Thái tử gặp chuyện ở mỏ đá thực chất cũng là do bệnh đột nhiên tái phát. Mỗi lần phát bệnh đều không có dấu hiệu báo trước, ngay cả Hoàng thượng cũng không thể lường trước được, nếu không thì Hoàng thượng cũng sẽ chẳng để Thái tử tùy tiện ra ngoài như vậy.”
Thật ra trong lòng Tam Hoàng tử vẫn không muốn tin, bởi xưa nay Thái tử vẫn sống khỏe mạnh, nhìn thế nào cũng không giống một người đoản mệnh.
Nhưng những điều Cơ Đàm Chi nói lại vô cùng có sức dẫn dụ.
Tam Hoàng tử thở dài một hơi trong lòng, ánh mắt lạnh lẽo nhìn đối phương: “Ngươi nói cho ta những chuyện này để làm gì?”
Cơ Đàm Chi mỉm cười nhàn nhạt: “Ngài là phu quân tương lai của Tuyên Nghi muội muội, ta không giúp ngài thì còn giúp ai? Ta chỉ mong sau này Tuyên Nghi muội muội có thể sống hạnh phúc.”
“Tuyên Nghi?” Tam Hoàng tử hơi sững người, suy tư nhìn Cơ Đàm Chi: “Ngươi với Tuyên Nghi…”
Hai người vốn chỉ là đường huynh muội khác phòng, hơn nữa khi xưa Cơ Đàm Chi lớn lên tại vùng Tây Nam, đến tận bốn năm trước mới hồi kinh, dù thế nào thì tình cảm cũng không thể sâu đậm như vậy. Huống chi trong phủ Trấn Quốc Tướng quân, nhị phòng và tứ phòng đều có không ít con cái, đều là đệ muội của Cơ Đàm Chi, nếu muốn nuôi dạy một muội muội thì Tuyên Nghi Quận chúa đâu phải là lựa chọn duy nhất.
Ánh mắt Cơ Đàm Chi chợt lạnh đi, đè nén cơn giận nói: “Tam điện hạ chớ nghĩ nhiều, Tuyên Nghi là muội muội ruột của ta, ta không thương muội ấy thì thương ai?”
“Muội muội ruột?” Tam Hoàng tử giật mình, mở mang đầu óc.
Cơ Đàm Chi là đích tử duy nhất của Trấn Quốc Tướng quân, lẽ nào Trấn Quốc Tướng quân và Khang Bình Trưởng Công chúa từng có điều gì đó…
Phải rồi, sau khi chính thê của Trấn Quốc Tướng quân qua đời, Trấn Quốc Tướng quân cũng không tái giá, mà Khang Bình Trưởng Công chúa cũng goá bụa từ khi còn trẻ, chưa từng tái giá…
Tuy Cơ Đàm Chi không rõ y đang nghĩ gì nhưng nhìn dáng vẻ kinh ngạc xen lẫn nghi hoặc kia thì Cơ Đàm Chi biết y đã nghĩ lệch đi đâu rồi.
Cơ Đàm Chi không nhịn được, lạnh lùng nói: “Phụ thân của ta không phải Trấn Quốc Tướng quân, mà là Phò mã của Khang Bình Trưởng Công chúa - Cơ Lãng Thần.”
Tam Hoàng tử: “…” Mối quan hệ đời trước lại rối loạn thế này sao?
Nhìn thấy ý định giết chóc không hề che giấu trong mắt Cơ Đàm Chi, Tam Hoàng tử lập tức hiểu được y thực lòng coi trọng Tuyên Nghi Quận chúa, bèn chân thành nói: “Tiểu tướng quân, xin thứ lỗi, là bổn Hoàng tử đã hiểu lầm rồi.”
Cơ Đàm Chi vẫn chưa nguôi giận.
Phụ mẫu của Cơ Đàm Chi đã qua đời, người duy nhất có thể lay động y chính là vị muội muội ruột thịt này - Tuyên Nghi Quận chúa. Bởi vậy nên y tuyệt đối sẽ không cho phép bất kỳ ai đối xử không tốt với nàng ấy, bôi nhọ mối quan hệ giữa hai huynh muội bọn họ.
Nếu người đứng trước mặt không phải là Tam Hoàng tử thì chỉ e là Cơ Đàm Chi đã nhịn không được mà ra tay rồi.
Cơ Đàm Chi lạnh giọng nói: “Tam điện hạ hiểu được thì tốt. Hy vọng sau này ngài sẽ đối xử tốt với Tuyên Nghi.”
Rốt cuộc Tam Hoàng tử cũng hiểu được vì sao Cơ Đàm Chi lại giúp mình, những nghi ngờ trong lòng cũng vơi đi hơn nửa, vẻ mặt Tam Hoàng tử càng thêm chân thành hơn: “Tiểu tướng quân cứ yên tâm, ta và Tuyên Nghi là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, tất nhiên ta sẽ đối xử tốt với nàng ấy.”
“Vậy thì tốt.” Cơ Đàm Chi hừ nhẹ một tiếng: “Hy vọng Tam điện hạ nói được làm được, sau này ngài cũng đừng dây dưa với các cô nương khác nữa, như Mai cô nương ở phủ An Quốc công chẳng hạn…”
Tam Hoàng tử cười khổ: “Tiểu tướng quân hiểu lầm rồi, giữa ta và biểu muội Uy Nhi chẳng có gì cả. Cữu mẫu đã bắt đầu lo liệu chuyện hôn sự cho biểu muội rồi.”
“Tốt nhất là như vậy.”
Khi rời đi, Tam Hoàng tử có mang theo một hộp bánh táo đỏ của tiệm Minh Ký.
Cơ Đàm Chi ngồi trong một gian phòng bao trên tầng hai, nhìn Tam Hoàng tử lên xe ngựa rời đi qua khe cửa sổ hé mở.
Ngay lúc ấy, cửa phòng lại bị đẩy ra.
Thương tiên sinh bước vào, ngồi xuống đối diện với y, nói: “Tiểu tướng quân đã nói cho Tam Hoàng tử biết chuyện tuổi thọ của Thái tử bị tổn hại rồi sao?”
Cơ Đàm Chi khẽ “ừm” một tiếng.
Thương tiên sinh cụp mắt, che miệng ho nhẹ: “Tiểu tướng quân, tuy Tam Hoàng tử được phủ An Quốc công và phủ Trấn Quốc Tướng quân ủng hộ nhưng hắn ta không thể tạo thành sự uy hiếp gì đối với Thái tử.”
Dựa vào danh vọng và uy tín hiện giờ của Thái tử, địa vị của hắn vốn không thể lay chuyển được.
Cơ Đàm Chi cười lạnh: “Ta cũng chẳng hy vọng gì ở hắn ta, chẳng qua chỉ là cho hắn ta chút hy vọng. Đến lúc Thái tử chết đi, Tam Hoàng tử tự khắc sẽ tranh đấu với Nhị Hoàng tử. Có hai người bọn họ làm loạn, Chiêu Nguyên Đế cũng đừng mong được yên ổn.”
Thương tiên sinh gật đầu đầy suy tư, hắn ta nhìn Cơ Đàm Chi một cái, những lời định nói cuối cùng vẫn nuốt trở lại.
Đến khi đêm buông, Cơ Đàm Chi ngồi trong thư phòng xem xét văn thư của Binh bộ.
Có tiếng đá đập vào song cửa nên Cơ Đàm Chi đứng dậy mở cửa sổ thì thấy một người mặc y phục màu đen xuất hiện. Y đang định ra tay thì người nọ vội hạ thấp giọng.
“Tiểu tướng quân, là ta.”
Động tác của Cơ Đàm Chi khựng lại rồi nghiêng người tránh sang một bên để đối phương trèo cửa sổ vào.
Y đứng bên cạnh lạnh lùng nhìn người kia chẳng coi phủ Trấn Quốc Tướng quân ra gì, cứ ra vào như chốn không người, lại còn tự rót cho mình một chén trà.
“Sao trà lại nguội thế này?” Nàng ta khẽ trách một tiếng rồi đặt chén trà mới nhấp môi xuống.
Cơ Đàm Chi nói: “Buổi tối uống trà không tốt cho sức khỏe, đạo lý ấy chắc hẳn Bùi Nhị cô nương cũng rõ.”
Nữ tử che mạng đen quay đầu nhìn y, đôi mắt vô cùng quyến rũ nhưng sâu đáy mắt lại lạnh lẽo.
Nàng ta đưa tay kéo tấm mạng xuống, lộ ra gương mặt xinh đẹp rực rỡ như đóa hồng đang độ nở rộ, dung mạo chói mắt. Vẻ tự tin và ngông cuồng hiện rõ giữa hàng lông mày rạng ngời một cách khác thường, nghìn năm khó gặp.
Ánh mắt Cơ Đàm Chi trầm xuống.
Thực ra y không hề thích kiểu nữ tử như thế này, Bùi Quyên quá đỗi ngông cuồng và cực đoan, sâu trong cốt tủy lại ẩn chứa sự điên cuồng khiến người ta phải e sợ. Bản thân y vốn đã là kẻ điên bất chấp mọi thủ đoạn thế nên y càng đánh giá cao những cô nương ngoan ngoãn, đơn thuần như Tuyên Nghi Quận chúa, kiểu người này khiến y cảm thấy yên tâm hơn.
“Bùi Nhị cô nương nửa đêm đến đây không biết là có việc gì?” Cơ Đàm Chi hỏi.
Bùi Quyên mỉm cười nhìn y, nói: “Hôm nay ta tới là muốn nói với Cơ Tướng quân một chuyện, ta sắp rời khỏi Kinh thành rồi.”
“Rời kinh? Tại sao?” Cơ Đàm Chi hơi sững người, trong lòng lập tức cảnh giác.
Bùi Quyên ngồi xuống, hai chân dang rộng, thở dài một hơi: “Hết cách rồi, vị Thái tử phi muội muội kia của ta truy đuổi gắt gao quá. Nếu ta không kịp thời rời kinh thì e là sẽ bị nàng ta bắt được. E là tiểu tướng quân không biết, nàng ta luôn luôn sai người theo dõi ta. Nếu ta không có chút bản lĩnh thì e rằng sớm đã bị nàng ta phát hiện ra điều bất thường rồi.”
Tuy giọng điệu của nàng ta có vẻ đáng thương nhưng sắc mặt hoàn toàn không hề như vậy, trái lại còn tràn ngập ý chí chiến đấu và sát khí.
Nàng ta chẳng có chút tình nghĩa nào với vị tỷ muội cùng tộc kia, thậm chí nàng ta còn muốn giết chết nàng. Hơn nữa Cơ Đàm Chi có thể cảm nhận được nàng ta không phải vì thù hận gì sâu xa mà chỉ đơn giản là vì nàng ta cảm thấy người kia cản trở đường đi của mình.
Dù biết rõ bản thân mình chẳng phải người tốt lành gì nhưng Cơ Đàm Chi vẫn không khỏi kinh ngạc và sợ hãi trước sự điên cuồng của nàng ta.
Cơ Đàm Chi bỗng nhớ đến điều gì đó, y hỏi: “Lần Thái tử gặp chuyện ở mỏ đá là do ngươi ra tay sao?”
Bùi Quyên nở nụ cười quyến rũ, sảng khoái gật đầu: “Phải, chính là ta làm đấy! Vị Thái tử phi muội muội kia vẫn luôn hãm hại ta nên ta cũng phải tặng cho nàng ta một món quà đáp lễ chứ.”
Đối với cái gọi là “hãm hại” trong miệng nàng ta, Cơ Đàm Chi không nói gì thêm.
Mấy tháng trước, Cơ Đàm Chi phải rời kinh vì công vụ, giữa đường gặp phải mưa lớn bất ngờ nên đành trú tạm một đêm trong một ngôi nhà nông gần đó.
Nào ngờ đêm hôm ấy, y lại gặp được Bùi Nhị cô nương của phủ Uy Viễn Hầu. Khi đó, nàng ta cũng giống như hôm nay, mặc y phục đen, lặng lẽ lẻn vào nhà nông nên hai người mới vì thế mà có chút giao tình.
Không, phải nói là Bùi Nhị cô nương chủ động tìm tới y.
Nàng ta không hề che giấu thân phận của mình mà còn chủ động nói muốn hợp tác với y bởi vì cả hai đều có chung một kẻ thù.
Kẻ thù của Cơ Đàm Chi là Chiêu Nguyên Đế và Thái tử, còn kẻ thù của Bùi Quyên là đôi phu thê Thái tử.
Ban đầu, Cơ Đàm Chi vốn không tin nàng ta. Y từng sai người đi điều tra về Nhị cô nương phủ Uy Viễn Hầu, từ đó biết được những gì mà nàng ta đã trải qua trong hai năm qua. Một quý nữ bị phủ Uy Viễn Hầu đày ra thôn trang thì có thể làm được gì?
Nào ngờ, nàng ta lại hoàn toàn không giống những quý nữ trong Kinh thành. Chỉ riêng thân thủ nhanh nhẹn kia, nếu không trải qua rèn luyện lâu dài thì tuyệt đối không thể có được. Huống hồ, nàng ta còn tiết lộ ra một vài bí mật khiến người ta phải chấn động.
Cơ Đàm Chi đối với lời nàng ta nói nửa tin nửa ngờ nhưng sau khi y âm thầm cho người điều tra thì lại phát hiện mọi chuyện nàng ta nói đều là sự thật.
Không chỉ vậy, Bùi Quyên mà y tiếp xúc hoàn toàn khác biệt với Bùi Nhị cô nương mà y từng tra được. Cứ như hai người hoàn toàn khác nhau vậy.
Một bên là quý nữ được nuông chiều đến mức ngu muội, một bên lại là nữ nhân tàn nhẫn quyết đoán, ngang ngược cuồng vọng, không xem tình thân hay luân lý ra gì. Dù nhìn cũng chẳng giống cùng một người.
Thế nhưng, nàng ta quả thực chính là Bùi Quyên!
Cơ Đàm Chi nghĩ mãi không hiểu, vì sao Bùi Quyên lại có thể giấu kín đến vậy, kín đến nỗi ngay cả người trong phủ Uy Viễn Hầu cũng không phát hiện ra điểm gì bất thường.
Nếu nàng ta có bản lĩnh như vậy thì tại sao khi đó lại bị phủ Uy Viễn Hầu vứt bỏ, thậm chí còn bị giam cầm trong hậu trạch suốt nửa năm, mãi đến khi bệnh tình phát tác mới bị đưa đến thôn trang?
Chẳng lẽ tất cả đều là do nàng ta tự dựng lên?
Chưa kể đến chuyện trong tay nàng ta dường như còn nắm giữ một mạng lưới thăm dò tin tức.
Nàng ta không chỉ có thể dò ra những bí mật của hoàng gia mà thậm chí đến cả những bí mật của y thì nàng ta cũng rõ mồn một. Nếu không, nàng ta đã chẳng chủ động tìm đến y để hợp tác.
Mỗi khi Cơ Đàm Chi nghĩ đến việc trước mặt nàng ta, bản thân mình giống như một kẻ trong suốt, không có lấy một bí mật nào thì trong lòng lập tức dâng lên một luồng sát ý mãnh liệt.