Bùi Chức ngồi bên chiếc giường cạnh cửa sổ, nhìn ra sân viện qua lớp rèm mỏng.
Trời vừa chớm thu, không khí về đêm bắt đầu dịu mát, xua tan cái oi ả khiến lòng người bồn chồn khó chịu. Ngồi bên cửa sổ đón làn gió đêm, nhấm chút rượu nhẹ, đúng là một khoảnh khắc thư thái hiếm có.
Một chiếc đèn lồng từ con đường nhỏ phía sân đối diện đang đi tới.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Bùi Chức lập tức ngồi thẳng dậy.
Nàng đưa chân xỏ vào đôi giày mềm đặt trước giường, bước ra ngoài đón.
Chưa kịp đến cửa, nam nhân vừa trở về đã bước qua ngưỡng cửa, thấy nàng bước ra bèn vươn tay ôm lấy vai nàng, đưa nàng vào trong.
Bùi Chức không hỏi hắn đã nói gì với Hoàng thượng, chỉ nhẹ giọng nói: "Điện hạ mệt chưa? Hay là ngâm mình trong suối nước nóng một lát cho thư giãn?"
Hái bắp, đào khoai, những việc tưởng chừng dân dã này, thế mà cả Thái tử lẫn Chiêu Nguyên Đế đều đích thân trải nghiệm. Hai phụ tử trông có vẻ thích thú, tuy nhiên với người chưa từng làm nông bao giờ thì không tránh khỏi đau lưng nhức gối.
"Nàng đi với cô."
Tần Chí nắm tay nàng, cùng tới bể suối nước nóng ở viện bên cạnh.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Bầu trời đêm mỗi lúc một tĩnh mịch hơn, trăng khuyết treo lửng lơ, tiếng côn trùng râm ran vang vọng khắp nơi.
Tần Chí ôm chặt người trong lòng, sải bước vững vàng, đi qua gió đêm thu để trở về phòng. Hắn đặt nàng xuống giường một cách nhẹ nhàng, kéo màn buông xuống rồi nằm bên cạnh, vòng tay ôm nàng vào lòng.
Bùi Chức rúc vào ngực hắn, giọng rõ sự buồn ngủ: "Lúc nãy chàng và phụ hoàng nói gì thế?"
Tần Chí vỗ nhẹ lên lưng nàng, giọng hắn giữa đêm khuya trở nên trầm ấm hơn thường lệ.
"A Thức, cô đã xin phụ hoàng và hoàng tổ mẫu ban cho một đặc ân."
"Đặc ân gì vậy?" Bùi Chức tò mò.
"Sau này cô sẽ không nạp Trắc phi, không nạp thiếp, cũng sẽ không sinh hài tử."
Bùi Chức bừng tỉnh, cơn buồn ngủ lập tức tan biến. Nàng bật người ngồi dậy, vì quá nhanh nên suýt chút nữa va đầu vào cằm hắn. Dù Tần Chí phản ứng kịp thời nhưng vẫn bị sượt nhẹ qua.
Nàng đưa tay xoa xoa giúp hắn, sờ phải lớp râu cứng dưới cằm mang một vẻ nam tính mạnh mẽ.
Chiêu Nguyên Đế đặc biệt chú trọng vẻ ngoài, ông ấy vốn không thích để râu ria nên cằm luôn sạch sẽ, nhìn không giống người ngoài bốn mươi mà ngược lại trông chỉ như ngoài ba mươi, vừa chín chắn vừa tuấn tú.
Từ các mệnh phụ trong triều cho đến những tiểu cô nương mới ba bốn tuổi, chỉ cần từng diện kiến thánh nhan thì không ai là không dao động trong lòng, khó mà tự chủ.
Thế nên trừ đám đại thần lớn tuổi trên triều ra, đa số quan lại trong triều đều giữ cằm sạch bóng, gần như không ai để râu.
Thế này lại rất hợp với gu thẩm mỹ của Bùi Chức và Ôn Như Thủy, nhìn quanh không phải mỹ nam tử thì cũng lại đại thúc trung niên tuấn tú, đúng là đã mắt.
Thân là Thái tử, tất nhiên Tần Chí cũng rất chú ý đến hình tượng bản thân. Bùi Chức rất ít khi thấy hắn để râu, mỗi buổi sáng rời giường, hắn đều tự chỉnh trang dung nhan.
Bùi Chức nổi hứng, không kìm được đưa tay chạm thêm mấy lần.
Thái tử gia bất đắc dĩ, đúng là nam nhân luôn tò mò về cơ thể nữ nhân, mà nữ nhân cũng chẳng khác là bao.
Sau một lúc đùa nghịch, hắn nắm tay nàng, hỏi tiếp: "Nàng không có gì muốn hỏi cô à?"
Bùi Chức lưu luyến rút tay lại, ghé môi hôn nhẹ lên cằm hắn rồi nói: "Điện hạ, chuyện chàng không nạp thiếp ta rất vui mừng. Nhưng chuyện không có con thì..."
Quả là chuyện khiến người ngạc nhiên, khó trách hắn phải xin đặc ân từ Hoàng thượng và Thái hậu.
Nàng thật không ngờ, Thái tử điện hạ lại có suy nghĩ hiện đại đến mức quyết định không sinh con.
Tần Chí thở dài: "A Thức, từ nhỏ cô đã bị chứng đau đầu hành hạ đủ đường. Cô thực sự không muốn con mình sau này cũng phải trải qua nỗi khổ như vậy."
Bùi Chức mới hiểu ra, thì ra hắn sợ tinh thần lực sẽ di truyền cho con.
Cả hai người họ đều sở hữu tinh thần lực, đứa con tương lai chắc chắn sẽ thừa hưởng. Ở thời tận thế đã có chuyên gia từng nghiên cứu, chỉ cần một trong hai phụ tử có tinh thần lực thì đứa con sinh ra sẽ có khả năng di truyền cực kỳ cao, thậm chí còn rất mạnh mẽ.
Bùi Chức không khỏi liên tưởng, chẳng lẽ tổ tiên Tần thị từng xuất hiện người có tinh thần lực, từ đó truyền lại cho đời sau?
Nếu không thì việc Thái tử sinh ra đã sở hữu tinh thần lực mạnh mẽ cứ như là kết quả của nhiều đời tích lũy vậy.
Nàng đang mải suy nghĩ, hoàn toàn không nghe rõ hắn đang nói gì, mãi cho đến khi bị Tần Chí ôm chặt vào lòng.
"A Thức, xin lỗi, cô không thể cho nàng một đứa con." Giọng nam nhân chan chứa sự áy náy, xen lẫn nỗi đau khó che giấu.
Có lẽ A Thức sẽ muốn có một đứa bé, thế nhưng hắn lại ích kỷ tước đi quyền làm mẫu thân của nàng.
Bùi Chức hoàn hồn, khẽ cười: "Điện hạ, sao chàng lại nói thế?"
"A Thức..."
Thấy ánh mắt hắn vừa áy náy vừa hoang mang, Bùi Chức âm thầm thở dài, nàng rất muốn nói với hắn về chuyện tinh thần lực, thế nhưng khi nói sẽ mang tới quá nhiều vấn đề. Để nàng giải thích từng thứ một thì đúng là khó khăn, mà thôi, cứ giải thích đi.
"Điện hạ, chứng đau đầu của chàng thực chất là do tinh thần lực quá mạnh mà ra."
Tần Chí lập tức siết chặt vòng tay đang ôm nàng: "Tinh thần lực?"
Bùi Chức gật đầu, kiên nhẫn giải thích kỹ càng chuyện tinh thần lực cho hắn nghe, rồi hỏi: "Chàng hiểu chứ?"
Nàng đã cố gắng sử dụng từ ngữ đơn giản, dễ hiểu nhất nhưng cũng không biết người cổ đại có đủ khả năng tưởng tượng để hiểu hay không.
Mãi sau này Thái tử phi mới nhận ra, thật ra người xưa tưởng tượng rất phong phú, chỉ là vì thời đại giới hạn nên cuối cùng lại hiểu sai hoàn toàn, hiểhiểu lệch suy nghĩ của nàng tới cả ngàn dặm.
Tần Chí ôm chặt nàng hơn nữa, giọng trầm lắng: "Cô hiểu rồi."
Quả nhiên, nhi tử Tần thị chắc chắn là nam hồ ly tinh chuyển thế, mới sinh ra thứ như tinh thần lực, rồi phải chịu đựng khổ sở vì nó.
Thái tử phi chắc chắn là được ông trời phái đến để cứu rỗi dòng họ Tần thị.
"Vậy nếu sau này chúng ta có con, đứa nhỏ cũng sẽ thừa hưởng tinh thần lực, nhưng không phải chịu khổ như cô?" Tần Chí dò hỏi.
"Đúng vậy." Bùi Chức khẳng định: "Chỉ cần khi con còn nhỏ, hướng dẫn đúng cách thì sẽ không bị bạo động tinh thần dẫn đến đau đầu! Sau này, ta sẽ giúp chàng ổn định lại tinh thần lực rối loạn. Lúc đó, chàng sẽ kiểm soát được, thậm chí còn có thể sử dụng được nó."
Tần Chí khẽ gật đầu, mắt nhìn lên khung giường gỗ, không biết đang suy nghĩ cái gì.
"Điện hạ..."
Bùi Chức gọi nhỏ một tiếng.
Tần Chí cúi đầu nhìn nàng, dưới ánh đèn mờ xuyên qua tấm màn mỏng, những đường nét trên khuôn mặt nàng trở nên dịu dàng và thanh tú, tựa như suối nước trong lành ánh lên dưới ánh trăng. thuần khiết, lặng lẽ mà cuốn hút.
Bùi Chức thoáng trầm ngâm. Nàng vốn định tiết lộ thân phận thực sự của mình, song nghĩ đến việc phải giải thích một đống thứ phức tạp thì lại thấy phiền, huống hồ nhìn vẻ mặt của điện hạ, rõ ràng cũng không quá hiếu kỳ.
Cuối cùng, nàng chỉ dịu dàng bảo: "Điện hạ, ngủ đi, đừng nghĩ ngợi thêm nữa."
Tần Chí vuốt nhẹ gương mặt nàng, giọng khàn khàn đầy cảm xúc: "A Thức, cô dùng công lao của nàng để đổi lấy đặc ân này, nàng có trách cô không?"
"Trách chàng điều gì chứ?" Bùi Chức sẵng giọng: "Chẳng lẽ thật sự muốn phụ hoàng ban cho ta một chức quan? Mệt mỏi lắm, ta chẳng thèm nhận đâu."
Nếu nàng thực lòng muốn tạo dựng sự nghiệp thì từ đầu đã không chọn con đường gả cho hắn. Nàng thừa khả năng tìm một cái cớ rời khỏi kinh thành, phát triển ở một nơi khác, rồi cũng có thể từng bước thay đổi Đại Vũ theo ý mình.
Nhưng sống như thế quá vất vả.
Kiếp trước, trước khi hy sinh, cơ thể nàng đã cạn kiệt sức sống.
Trải qua mười năm chiến đấu với đám xác sống, nàng đã dùng toàn bộ sức lực để giành lại đất đai, tài nguyên, cứu vớt nhân loại... Nàng quá mệt mỏi, đến mức nhiều lần chỉ mong được nhắm mắt ngủ yên mãi mãi.
Nhưng nàng không thể bỏ rơi căn cứ, càng không nỡ rời xa đồng đội.
Cuối cùng, sự hy sinh của nàng có lẽ là một sự giải thoát.
Kiếp này, nàng chỉ xem đây là phần thưởng từ ông trời, nàng chỉ muốn được nghỉ ngơi, tận hưởng quãng thời gian an nhàn.
Nàng mong có thể yêu và được yêu, cưới người mình thương, rồi cùng nhau già đi như một nữ tử bình thường. Đến khi tuổi cao sức yếu, vẫn có thể tay trong tay mà rời khỏi thế gian này, không tiếc nuối.
Nàng có thể đào tạo Ôn Như Thủy, đưa ra những công nghệ đủ sức thay đổi Đại Vũ, khiến Đại Vũ ngày càng phát triển hơn.
Những thứ này để bảo đảm cho cuộc sống bình thường an yên sau này.
Thế nên với những vật ngoài thân kia, nàng thực sự không quá quan tâm.
Cả hai đời nàng đều có quyền lực tối thượng, song một mặt khác thì chúng cũng chỉ như dệt hoa trên gấm, có cũng được mà không có cũng chẳng sao.
Bùi Chức khẽ thì thầm vào tai Tần Chí, dịu dàng cất lời: "Điện hạ, ta biết chàng suy nghĩ cho ta. Thay vì để phụ hoàng và Thái hậu bối rối không biết ban thưởng ra sao, chi bằng xin trước một đặc ân, chuyển hướng sự chú ý của họ. Như vậy vừa giúp họ không mang tâm lý áy náy hay sinh lòng đề phòng..."
Nàng không ngần ngại tiếp nhận ý tốt và sự che chở của hắn.
Một người quá xuất sắc, đến mức không thể ban thưởng xứng đáng sẽ rất dễ khiến người trên dè chừng.
Bùi Chức không sợ bị nghi kỵ nhưng nàng không muốn nam nhân này phải rơi vào thế khó. Đây là nam nhân mà nàng lựa chọn, là người sẽ cùng nàng đi đến cuối đời. Sao nàng có thể để hắn chịu tổn thương vì mình?
Tần Chí nên là một Thái tử kiêu hãnh, tập trung toàn lực cho việc trị quốc an dân. Còn nàng, chỉ cần lặng lẽ ở bên cạnh hưởng thụ thành quả, thỉnh thoảng đưa ra một vài lời khuyên là đủ.
Hắn siết chặt vòng tay, vùi mặt vào cổ nàng. Tinh thần lực không kiểm soát được cứ thế cuồn cuộn tuôn về phía nàng.
Bùi Chức khẽ khựng lại trong chốc lát, rồi thở dài bất lực: "Điện hạ, ta biết chàng đang xúc động, nhưng chàng có thể… tiết chế tinh thần lực lại một chút không? Nhiệt tình quá rồi."
"Ta không biết." Tần Chí nhỏ giọng thì thầm, bĩu môi đáp: "Ta không biết phải làm sao."
Bùi Chức khổ não, có lẽ nàng phải nhanh chóng giúp hắn ổn định tinh thần lực, rồi dạy hắn cách làm chủ nó. Nếu không, mỗi khi xúc động lại dồn hết tinh thần lực về phía nàng thế này, thì trong thời tận thế chắc chắn bị coi là hành động lưu manh.
Tần Chí trằn trọc cả đêm không ngủ.
Sáng hôm sau, mặc dù tinh thần hắn không quá sa sút nhưng vẫn lộ chút mệt mỏi.
Chiêu Nguyên Đế vừa nhìn thấy đã ngạc nhiên: "Hôm qua con không ngủ à? Vẫn còn lo lắng cho chuyện của Thái tử phi sao?"
Tần Chí thầm nghĩ dĩ nhiên là không phải. Tối qua hắn vừa mới biết đến khái niệm tinh thần lực từ Thái tử phi. Bao nhiêu câu hỏi, bao nhiêu cảm xúc dồn nén khiến cả đêm không thể nào chợp mắt. Hắn biết Thái tử phi vẫn còn nhiều điều chưa nói với hắn, nàng mang theo quá nhiều bí mật, chỉ riêng tinh thần lực thôi đã khiến hắn phải đau đầu suy nghĩ, thế nên hắn không hỏi.
Thật ra hắn không dám hỏi, sợ biết quá nhiều, liệu nàng có biến mất hay không.
Chiêu Nguyên Đế vỗ vai nhi tử, thương tiếc: "Thôi được rồi, trẫm đã nói là sẽ xử lý ổn thỏa. Cứ để trẫm lo."
"Đa tạ phụ hoàng." Tần Chí nhận ân tình này của phụ hoàng, cảm động nhìn ông ấy: "Phụ hoàng, người luôn lo nghĩ cho con."
Chiêu Nguyên Đế rất hưởng thụ sự ỷ lại của Thái tử, thầm nhủ phải xử lý việc này thật khéo, làm sao để Thái hậu không giận cá chém thớt sang Thái tử phi. Nếu Thái tử phi chịu một chút ấm ức thôi thì chẳng biết Thái tử sẽ đau lòng đến mức nào nữa.
Con cái đúng là của nợ mà!
Hoàng đế âm thầm cảm thán, món nợ lớn nhất đời ông ấy chắc chắn là Thái tử!
Sau bữa sáng, Hoàng đế và Thái hậu lại tiếp tục ra ruộng ngô dạo chơi.
Từ sau khi nếm thử ngô và khoai lang, cả hai đều vô cùng thích thú, không chỉ vì hương vị hấp dẫn mà còn bởi sản lượng dồi dào.
Ruộng ngô vẫn còn rất nhiều bắp chưa thu hoạch. Hôm qua chỉ mới hái những bắp non, phần còn lại để lại cho chúng lớn thêm. Khoai lang thì đã đào xong, chuẩn bị đất để tiếp tục trồng khoai tây.
Chiêu Nguyên Đế và Thái hậu ở lại thôn trang hai ngày rồi mới trở về Kinh thành.
Trên đường về, họ mang theo rất nhiều khoai và bắp ngô non. Một phần để thưởng cho người trong cung, phần còn lại giữ lại dùng dần.
Hai loại nông sản này vừa dễ ăn lại có thể chế biến ra vô số món hấp dẫn, có điều cách làm cũng vô cùng phong phú, chỉ trong vài ngày mà đã khiến người ăn mê mẩn, chẳng trách họ còn chưa thấy chán.
Với mức độ yêu thích như hiện tại, e rằng Chiêu Nguyên Đế vẫn còn muốn tiếp tục ăn cho thỏa thích.
Tần Chí nhận lời dặn của Bùi Chức, tranh thủ nói với Chiêu Nguyên Đế: "Phụ hoàng, khoai lang tuy ngon nhưng ăn nhiều dễ gây ra phản ứng bất nhã."
"Phản ứng bất nhã là sao?" Chiêu Nguyên Đế ngạc nhiên hỏi.
Tần Chí hơi lúng túng, ghé tai thì thầm vài lời rồi nghiêm túc nhắc nhở: "Phụ hoàng, dù khoai lang có hấp dẫn đến đâu cũng nên tiết chế. Còn phải để dành nướng ăn vào mùa đông nữa mà."
Chiêu Nguyên Đế: "..."
Khi Thái tử rời khỏi xa giá, sắc mặt Hoàng đế đã tái xanh.
Mọi người không hiểu chuyện gì xảy ra, cứ tưởng Thái tử đã phạm phải sai lầm lớn khiến Hoàng thượng tức giận. Ai nấy đều hoang mang lo sợ, bắt đầu đoán già đoán non.
Mãi đến khi Thái hậu lên tiếng hỏi rõ ngọn ngành, mọi việc mới sáng tỏ, sắc mặt Thái hậu cũng đầy vẻ kỳ quái.
Vài ngày sau, chiếu chỉ phong tước vị Quận chúa cho Ôn Như Thủy cuối cùng cũng hạ xuống.
Ôn Như Thủy được sắc phong làm Phúc Ninh Quận chúa.
Việc Hoàng thượng đột ngột phong một nữ tử không có danh tiếng làm Quận chúa khiến triều đình xôn xao. Ai cũng nghĩ đây là phần thưởng dành cho Trấn Bắc Hầu, thế nhưng nếu là vậy thì đáng lẽ nên phong cho đích nữ của ông ấy mới đúng. Việc phong tước cho một người mang họ khác thật sự quá kỳ lạ?
Cho đến khi chuyện về giống khoai lang và ngô lan truyền khắp nơi, mọi nghi vấn mới dần được giải đáp.
Tất cả mọi người đều vô cùng ngạc nhiên.
Lúc này, bí mật của núi Phượng Khâu cũng không còn được giấu giếm. Ai nấy đều biết nơi đó đang trồng hai loại cây lương thực vừa ngon lại có sản lượng cao, là ngô và khoai lang. Nghe nói Thái tử phi và chất nữ của Lệ Quý phi đã tình cờ phát hiện ra, sau đó thử nghiệm trồng tại Phượng Khâu sơn trang.
Do chưa chắc chắn về kết quả của hai loại cây trồng nên mọi chuyện được giữ kín, mãi đến mùa thu hoạch, Hoàng thượng và Thái hậu đích thân đến xem, xác nhận năng suất thực tế thì lúc đó mới quyết định công bố rộng rãi.
Hai loại cây này đã được lưu giữ giống, đợi thời tiết thuận lợi, chúng sẽ được đem đi trồng thử ở những vùng khác. Nếu thuận lợi, chỉ cần ba năm nữa, người dân Đại Vũ sẽ có thêm hai loại lương thực giúp no bụng, sản lượng lại ổn định.
Không chỉ triều đình chấn động mà cả nước cũng bừng lên niềm hy vọng.
Dân chúng vui mừng khôn xiết, khắp nơi đều ca ngợi công đức của Hoàng đế, Thái tử phi và Phúc Ninh Quận chúa. Ai cũng mong mùa xuân mau đến để có thể gieo trồng, đến mùa thu sẽ thu hoạch đầy kho, không còn lo cái đói.
Ngay cả những gián điệp của ngoại tộc đang ẩn náu trong kinh thành cũng sững sờ không tin nổi.
Dù bọn chúng từng cố gắng tìm hiểu bí mật của núi Phượng Khâu nhưng đều không thu được kết quả nào, giờ lại bị công bố một cách đột ngột như thế. Đại Vũ quả thật đã phát hiện ra hai loại lương thực quý báu.
Sau đó, gián điệp các nước bắt đầu hoạt động ráo riết hơn.
Lương thực không chỉ là vấn đề của Đại Vũ mà các quốc gia khác cũng đang thiếu thốn.
Nếu Đại Vũ thực sự sở hữu hai giống cây năng suất cao này, họ nhất định phải tìm cách lấy được hạt giống mang về, đến lúc đó dân chúng nước họ mới có cơ hội thoát khỏi nạn đói.
Khi tin tức lan đến các nước láng giềng, tất cả đều dồn dập cử sứ thần sang Đại Vũ.
Mục tiêu chỉ có một: xin giống ngô và khoai lang của Đại Vũ.
Sau khi thái tử mất trí nhớ