Sau một hồi được Bùi Chức giải thích, cuối cùng Bùi Tú cũng hiểu ra là mình đã nghĩ sai.
Nàng ấy không khỏi ngượng ngùng: "A Thức, tại tỷ quá đa nghi..."
"Không sao đâu." Bùi Chức cười nói: "Sau này tỷ đừng nghĩ nhiều nữa, muốn làm gì thì cứ làm, không cần phải lo nghĩ nhiều như vậy làm gì. Nếu thật sự xảy ra chuyện gì thì còn có phụ mẫu và ta chống lưng cho tỷ mà."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Bùi Tú nghe mà ấm lòng vô cùng, biết rằng người nhà đều thật lòng yêu thương mình, nhưng lời này của A Thức cũng không đúng.
"A Thức, muội không thể nói vậy được, ta cũng đâu có ngốc, chuyện không thể làm ta sẽ không bao giờ làm."
Bùi Chức lại không cho là vậy: "Có gì đâu? Đương nhiên ta tin tam tỷ tỷ có chừng mực, sẽ không làm chuyện gì xấu. Gặp chuyện khó quyết định, tỷ cũng sẽ không hành động thiếu suy nghĩ mà sẽ đi hỏi đại bá mẫu và đại ca."
Chỉ cần biết điểm này là đủ rồi.
Vì vậy Bùi Chức rất yên tâm về tỷ muội nhà mình.
An ủi người ta xong, giọng điệu của nàng thay đổi: "Tam tỷ tỷ, tỷ thấy Khương Viễn thế nào? Nói thật đi, ta muốn nghe."
Bùi Tú vốn không muốn nói, nhưng nghe nàng hỏi vậy, nàng ấy đành phải thật thà thổ lộ suy nghĩ trong lòng.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Ta, ta cũng không biết nữa." Vẻ mặt Bùi Tú có chút mông lung: "Ta và hắn ta chỉ mới gặp vài lần, không tiếp xúc nhiều, nói là động lòng thì không thể nào."
Nhưng nói là ác cảm thì cũng không có.
Tóm lại là ấn tượng chung cũng không tệ, nhưng chưa đến mức ngưỡng mộ.
Đúng là một tiểu cô nương chưa thông suốt chuyện tình cảm.
Hiểu ra điều này, Bùi Chức không nói gì thêm, để nàng ấy về phòng nghỉ ngơi.
*
Bùi Chức quay về nội viện, hỏi một câu: "Ôn biểu tỷ đâu rồi?"
Phương Phỉ đáp: "Ôn cô nương vẫn ở trong thư phòng, chưa đi ạ."
Thư phòng này đương nhiên là thư phòng nhỏ mà Bùi Chức cho người chuẩn bị riêng để tiện cho nàng và Ôn Như Thủy bàn chuyện.
Bùi Chức bèn đi đến thư phòng, lại thấy Ôn Như Thủy vẫn đang cắm cúi viết kế hoạch.
Nàng bước tới, cúi đầu nhìn trang giấy chi chít chữ trên bàn.
Ôn Như Thủy nhận ra có người đứng cạnh nên ngẩng đầu lên nhìn, đoạn cười nói: "Thái tử phi, muội về rồi à? Muội xem thử những thứ ta viết thế nào."
Nàng ấy đã nảy sinh một niềm tin mù quáng vào Bùi Chức, luôn cảm thấy không có gì là nàng không biết, chuyện gì cũng muốn hỏi ý kiến nàng, chỉ cần được nàng khẳng định thì chắc chắn sẽ không sai, có thể thực hiện.
Niềm tin này hình thành lúc nào không hay, chính Ôn Như Thủy cũng chưa nhận ra nhưng hệ thống thì đã phát hiện, có điều nó chẳng làm gì được ký chủ, đành nhắm mắt làm ngơ.
Bùi Chức đọc lướt qua như gió, sau đó đưa ra lời động viên: "Rất tốt, tỷ cứ thử làm đi."
"Lỡ như phương hướng của ta không đúng hoặc ta làm hỏng thì sao?" Ôn Như Thủy lo lắng hỏi.
"Không sao, cùng lắm thì làm lại từ đầu." Bùi Chức nói một cách đầy tự tin và phóng khoáng: "Xem bản kế hoạch tỷ viết, ta thấy chắc chắn sẽ không lỗ vốn đâu, yên tâm đi."
Nhiều nhất cũng chỉ là kiếm không được nhiều lắm mà thôi.
Nhưng nàng không đả kích sự tích cực của Ôn Như Thủy, đợi nàng ấy vấp ngã rồi sẽ tự rút ra kinh nghiệm và nhanh chóng trưởng thành.
Ai cũng có lúc thất bại, sau thất bại có thể tổng kết kinh nghiệm, sau đó đứng lên làm lại mới là điều đáng quý nhất.
Thấy trời đã không còn sớm, Bùi Chức cho người dọn bữa rồi giữ Ôn Như Thủy ở lại dùng cơm.
Ôn Như Thủy lại một lần nữa ăn no căng. Nàng ấy ôm cái bụng căng tròn ngồi đó, nhìn Thái tử phi đối diện đang thong thả húp chén chè tráng miệng mà không khỏi đau khổ quyết định lần sau sẽ không bao giờ ăn cùng bàn với nàng nữa.
Lần nào thấy Bùi Chức ăn ngon miệng, nàng ấy cũng sẽ vô thức ăn đến no căng bụng.
"A Thủy, ta hỏi tỷ chuyện này." Bùi Chức đột nhiên lên tiếng.
Ôn Như Thủy đang uống trà tiêu thực mà hạ nhân đặc biệt nấu cho, nghe vậy ngẩng đầu nghi hoặc hỏi: "Thái tử phi, có chuyện gì vậy?"
Bùi Chức nhìn nàng ấy: "Ta muốn biết cốt truyện diễn ra như thế nào."
Ôn Như Thủy "a" một tiếng, kinh ngạc nhìn nàng.
Từ lúc biết mình là nhân vật chính trong sách, Bùi Chức chưa từng hỏi về tình tiết trong truyện, nàng ấy còn tưởng nàng không có hứng thú.
Cũng không phải là không hứng thú, mà là Bùi Chức tự tin và mạnh mẽ đến mức không cần biết đến cốt truyện như thế nào. Nàng vẫn có thể sống tốt và tự sắp đặt con đường tương lai cho mình.
Vậy nên Ôn Như Thủy cũng không nói cho nàng biết.
Bùi Chức lại hỏi: "A Thủy, trong cốt truyện có nói phu quân tương lai của tam tỷ tỷ Bùi Tú của ta là ai không? Sau này họ sẽ ra sao?"
Cuối cùng Ôn Như Thủy cũng hiểu ra, hóa ra nàng chỉ muốn biết phu quân tương lai của Bùi Tú là ai nên mới hỏi thôi chứ hoàn toàn không phải tò mò về chuyện tương lai của mình.
Ôn Như Thủy gãi đầu, có chút lúng túng nói: "Thái tử phi, cốt truyện không nói."
"Không nói?" Bùi Chức khó hiểu nhìn nàng ấy.
Ôn Như Thủy hiếm khi tỏ ra bối rối: "Vì hệ thống chỉ cho ta xem đại cương cốt truyện. Thật ra nó giống như một bản tóm tắt trần thuật chứ không có chi tiết, cần ta tự mình khám phá... Hơn nữa, Bùi Tú trong cốt truyện là một nhân vật không quan trọng nên gần như không được nhắc tới."
Đây chính là sự khác biệt giữa bia đỡ đạn và nhân vật nhỏ.
Cốt truyện sẽ nhắc đến những bia đỡ đạn quan trọng, nhưng sẽ không nhắc đến một nhân vật nhỏ không có cảm giác tồn tại.
Gương mặt Bùi Chức hiếm khi lộ ra vẻ khó nói nên lời.
Để chứng tỏ mình không lừa nàng, Ôn Như Thủy bèn kể hết những gì hệ thống cho mình xem về cốt truyện của cuốn tiểu thuyết cho nàng nghe.
Tên cuốn tiểu thuyết kia rất đơn giản, chỉ là "Đại Vũ", ý chỉ câu chuyện xảy ra ở triều Đại Vũ.
Cốt truyện bắt đầu từ việc nam nữ chính tham gia yến tiệc mùa xuân do phủ Thừa Ân Công tổ chức. Bản tóm tắt chủ yếu xoay quanh những chuyện giữa nam nữ chính, quá trình có âm mưu dương mưu, cho đến năm thứ mười sau khi Thái tử lên ngôi Hoàng đế, nữ chính được phong làm Hoàng hậu, Đại Vũ trở thành đất nước hùng mạnh nhất thế giới thì cốt truyện kết thúc.
Sau khi kể xong cốt truyện, Ôn Như Thủy phàn nàn với hệ thống: [Hệ thống, ngươi chỉ đưa cho ta một cái tóm tắt cốt truyện mà cũng không biết ngượng à?]
Hệ thống còn oan ức hơn cả nàng ấy: [Có tóm tắt là tốt lắm rồi! Chúng ta đều là người từ ngoài đến, chỉ có thể nhìn trộm đại khái quỹ đạo vận mệnh của thế giới thôi, nếu không ngoài việc biết nam nữ chính ra thì chẳng biết gì cả, thế mới là thiệt thòi ấy.]
Thế là Ôn Như Thủy thuật lại lời của hệ thống cho Bùi Chức nghe.
"Thì ra là vậy, ta hiểu rồi."
Bùi Chức lại trở về với dáng vẻ ung dung pha chút lười biếng, song phong thái của nàng rất tao nhã, không khiến người ta cảm thấy vô phép tắc, ngược lại còn có một vẻ đẹp khó tả, khiến người khác phải vô thức dõi mắt nhìn theo.
[Hoàn hồn lại! Nước miếng sắp chảy ra rồi kìa!] Hệ thống hét lên.
Ôn Như Thủy hoàn hồn, cái mặt già đỏ bừng, thầm mắng hệ thống một câu, lại sợ Bùi Chức nhìn thấy vẻ lúng túng của mình nên vội vàng chuyển chủ đề.
"Thái tử phi, sao muội đột nhiên hỏi chuyện Bùi Tú vậy? Chẳng lẽ muội định xem mắt chọn rể cho muội ấy?"
"Không phải ta muốn xem mắt cho tỷ ấy mà là người nhà xem mắt cho tỷ ấy. Năm nay tỷ ấy mười sáu tuổi rồi, qua một năm nữa là đến tuổi cập kê. Đại bá mẫu sẽ không trì hoãn thêm nữa, có người phù hợp sẽ nhanh chóng định thân cho tỷ ấy thôi."
Bùi Chức vừa nói vừa giải thích chuyện Lạc Bình Trưởng Công chúa muốn hỏi cưới Bùi Tú cho con út, ngay cả Khương Viễn cũng bị bà ta đưa đến núi Phượng Khâu này.
Ôn Như Thủy tỏ vẻ đã hiểu.
Nàng ấy vừa mới nói với Bùi Chức chuyện mình không muốn gả, giờ bên cạnh lại xuất hiện một cô nương cùng tuổi bị ép gả, không khỏi có vài phần đồng bệnh tương liên.
Nhưng nàng ấy cũng biết Bùi Tú và mình không giống nhau, Bùi Tú không hề phản kháng chuyện gả cho người ta.
Nàng ấy tò mò hỏi: "Vậy nhi tử của Lạc Bình Trưởng Công chúa là người thế nào?"
"Nhìn cũng được." Bùi Chức đáp: "Nhưng cũng phải điều tra thêm một chút. Nếu tỷ có hứng thú thì lần sau đệ ấy đến, tỷ có thể đi xem."
Ôn Như Thủy là người thích hóng chuyện nên nhận lời ngay.
Chỉ là không ngờ ngày hôm sau Khương Viễn lại chạy đến sơn trang bái kiến Thái tử phi, tiện thể mời mấy vị cô nương đi dạo chơi quanh núi Phượng Khâu.
Thực ra ai cũng hiểu người y muốn mời là Bùi Tú, những người khác chỉ là đi kèm.
Nhưng Khương Viễn thực sự quá khéo ăn khéo nói, vẻ mặt lại chân thành, khiến người ta khó lòng từ chối.
"Thái tử phi, loại thiếu niên trông sáng sủa, trong sạch và chân thành thế này đúng là khắc tinh của các tiểu cô nương." Ôn Như Thủy ghé tai Bùi Chức thì thầm: "Nếu trong lòng hắn ta cũng như vậy thì chỉ có thể nói Lạc Bình Trưởng Công chúa rất biết cách dạy con, cũng chịu bỏ công sức."
Xã hội phụ quyền luôn dễ dãi với nam nhân. Nam nhân có thể tam thê tứ thiếp, dù có thói hư tật xấu cũng được rộng lòng bỏ qua.
Ở thế giới này, muốn tìm được một nam nhân trong sạch bên mình không hề dễ, loại này thường không phải thân thể có bệnh thì cũng là tự kỷ luật như hòa thượng.
Mà nam nhân trên đời có thể tự kỷ luật như hòa thượng thì quả là hiếm có khó tìm.
Hai người đang nói chuyện thì Bùi Tú bước tới, nhỏ giọng hỏi: "A Thức, hắn ta mời chúng ta đi chơi, ta có nên đi không?"
Thấy vẻ do dự của nàng ấy, Bùi Chức cười nói: "Tỷ muốn đi thì cứ đi."
Thật ra Đại Vũ không đặt ra nhiều quy củ nghiêm ngặt đối với các cô nương chưa xuất giá. Được công tử trẻ tuổi quen biết mời đi chơi thì chỉ cần có người đi cùng là được, cả hai vẫn có thể hẹn nhau ra ngoài.
Cuối cùng, Khương Viễn thành công mời được Tuyên Nghi Quận chúa và Bùi Tú ra ngoài du ngoạn.
Tuyên Nghi Quận chúa đã đính hôn, lại là biểu huynh muội với Khương Viễn nên không cần tị hiềm.
Ôn Như Thủy không có hứng thú với người đã có chủ, thêm nữa nàng ấy đang bận làm kế hoạch nên không có tâm trạng đi chơi. Bùi Chức đã được Thái tử dẫn đi chơi khắp các nơi gần sơn trang nên cũng không mấy hứng thú.
Chiều tối, Khương Viễn đưa hai vị cô nương trở về, trông ai cũng vui vẻ.
Bùi Chức quan sát bọn họ, ánh mắt dừng lại trên người Bùi Tú. Có thể thấy ấn tượng của nàng ấy về Khương Viễn rất tốt, chuyến đi chơi hôm nay đã làm sâu sắc thêm ấn tượng tốt đẹp đó.
Chơi cả một ngày, Bùi Tú và Tuyên Nghi Quận chúa đều đã thấm mệt. Hai người chào Bùi Chức một tiếng rồi về khách viện nghỉ ngơi.
Những ngày tiếp theo, gần như ngày nào Khương Viễn cũng chạy đến sơn trang.
Y rất cần mẫn, ai cũng biết tâm tư của y là gì, nhưng y rất giữ lễ, cũng vô cùng cung kính với biểu tẩu là Thái tử phi, còn mang không ít đồ tốt đến hiếu kính nàng nên người ta khó mà tỏ thái độ lạnh nhạt với y.
Chỉ có Bùi Tú là ngày càng phiền não.
Bởi vì nàng ấy phát hiện hình như Khương Viễn thật sự rất tốt.
Những ngày này, nàng ấy đồng ý lời mời của Khương Viễn cũng là vì Bùi Chức bảo nàng ấy cứ tiếp xúc thử xem y là người thế nào. Dù sao đây cũng không phải Kinh thành, xung quanh không có người quen biết, không cần lo lắng sẽ có lời ra tiếng vào.
Nếu không hợp thì có thể trực tiếp bày tỏ thái độ, đỡ phải dây dưa.
Vậy nên Bùi Tú mới quyết định thử xem sao.
Tiếp xúc bấy lâu nay, ấn tượng của nàng ấy về Khương Viễn ngày càng tốt, không tìm ra được điểm nào không tốt của y.
Ngay cả Tuyên Nghi Quận chúa cũng không nhịn được hỏi: "A Thức, có phải phủ Uy Viễn Hầu định kết thân với Khương biểu ca không?"
"Đúng là Lạc Bình Trưởng Công chúa có ý đó." Bùi Chức đáp: "Nhưng cuối cùng vẫn phải xem ý của đại bá mẫu và tam tỷ tỷ ta, chuyện này ta không xen vào."
Tuyên Nghi Quận chúa hiểu ra. Nếu Lạc Bình Trưởng Công chúa nhắm trúng Bùi Tú thì cũng không có gì lạ.
Tuy nàng ấy được nuôi dưỡng thành một thiếu nữ ngây thơ đơn thuần nhưng cũng không đơn thuần đến mức không nhìn ra được ý đồ của Lạc Bình Trưởng Công chúa. Trong Kinh thành này người muốn kết thân với Thái tử phi nhiều vô số kể.
Nói là không xen vào nhưng Bùi Chức vẫn nhận được tin tức do ám vệ Đông cung điều tra được.
"Nàng đang đọc gì vậy?"
Bùi Chức đang đọc rất chăm chú, nghe thấy tiếng nói thì vui mừng ngẩng đầu lên. Chỉ thấy Thái tử gia dáng vẻ phong trần mệt mỏi theo màn đêm bước vào.
"Điện hạ, chàng đến rồi, có đói không? Ta bảo trù phòng làm chút đồ ăn cho chàng."
Tần Chí nở nụ cười với nàng, đôi mày sắc bén dịu đi, khí chất trên người hiền hòa hơn rất nhiều, không còn vẻ u ám đáng sợ nữa.
Hắn đi tắm rửa trước, thay một bộ quần áo sạch sẽ rồi mới ôm chầm lấy Bùi Chức.
Cung nhân hầu hạ trong phòng biết ý lui ra ngoài.
Bùi Chức thoải mái ngồi trong lòng hắn, phẩy phẩy tờ giấy đầy chữ trong tay, bắt đầu kể cho hắn nghe những chuyện xảy ra gần đây cũng như những tin tức mà ám vệ điều tra được về Khương Viễn.
Khương Viễn này quả thật giống như những gì y thể hiện ra bên ngoài, là một thiếu niên sáng sủa, chân thành, lại còn cầu tiến, không phải loại công tử bột được phụ mẫu nuông chiều.
Đáng quý hơn là y đã mười sáu tuổi mà bên cạnh lại vô cùng sạch sẽ, không có cả nha hoàn thông phòng.
Thường thì khi nam tử đến tuổi búi tóc, trưởng bối trong nhà sẽ sắp xếp thông phòng để bọn họ biết chuyện đời. Ở các phủ đệ thế gia quyền quý, chuyện này rất phổ biến, thậm chí có những nhà nuông chiều con, con mới mười ba mười bốn tuổi đã được sắp xếp chuyện này.
Sau khi nghe xong, Thái tử gia không có phản ứng gì nhiều, chỉ nói: "Đây quả thật giống chuyện mà Lạc Bình cô mẫu sẽ làm. Trước giờ Lạc Bình cô mẫu luôn là người biết tính toán." Là một đại chủ mẫu, Lạc Bình Trưởng Công chúa làm vậy mục đích là để mưu cầu hôn sự tốt hơn cho hai nhi tử. Dù sao khi người khác xem mắt nữ tế, ngoài việc cân nhắc gia thế cũng sẽ xem xét đến nhân phẩm của đối phương.
Phát hiện bên cạnh đối phương không có nha hoàn thông phòng lộn xộn, trong lòng đã bằng lòng quá nửa.
Cũng chính vì vậy mà Lạc Bình Trưởng Công chúa mới mưu cầu được đích trưởng nữ của Thụy Thân Vương cho trưởng tử, nay lại nhắm trúng Bùi Tú cho út nam nên càng không thể để nha hoàn thông phòng nào bên cạnh y khiến nhà gái chướng mắt.
Bà ta biết Bùi Tú có một muội muội là Thái tử phi, chỗ dựa cực lớn nên yêu cầu đối với nhi tử cũng cao hơn.
Phải công nhận rằng hành động này của Lạc Bình Trưởng Công chúa quả thực khiến người ta có ấn tượng rất tốt.
Bà ta thích luồn cúi, hơn nữa cũng vì tương lai của trượng phu, tương lai của hai nhi tử mà không chỉ nghiêm khắc với bản thân, mà còn nghiêm khắc với cả bọn họ.
Bùi Chức gật đầu đáp: "Thật ra trong lòng đại bá mẫu cũng ưng ý lắm rồi."
Nếu không bà ấy cũng đã không để Bùi Tú đến núi Phượng Khâu.
Chỉ sợ tin tức Bùi Tú ở núi Phượng Khâu cũng là do đại bá mẫu tiết lộ cho Lạc Bình Trưởng Công chúa, lại có nàng là Thái tử phi ở đây nên bà ấy không lo nữ nhi sẽ gặp nguy hiểm gì, cũng vừa hay để nàng xem giúp.
Nếu nàng không phản đối thì hôn sự này coi như thành.
Tần Chí lười quan tâm chuyện của người khác, đặc biệt là chuyện hôn sự thế này. Hắn nghe thôi cũng lười.
Nhưng ai bảo đối phương là tỷ muội của Thái tử phi, Thái tử phi quan tâm thì hắn cũng đành để tâm một chút.
Ngày hôm sau, Khương Viễn lại đến sơn trang ở núi Phượng Khâu. Lúc được dẫn đến sảnh, y nhìn thấy Thái tử gia đang ngồi đó uống trà.
Chân Khương Viễn mềm nhũn, suýt nữa thì quỳ xuống.
Cuối cùng Khương Viễn vẫn quỳ, cung kính quỳ xuống thỉnh an Thái tử gia.
Tần Chí nhấc tay: "Ngồi đi."
Khương Viễn ngoan ngoãn ngồi xuống, không dám ngước mắt lên nhìn trộm hắn, đủ thấy uy danh của Thái tử gia trong đám con cháu tông thất đáng sợ đến mức nào, sợ như sợ cọp.
"Nghe nói dạo này ngày nào ngươi cũng đến sơn trang hả?"
Nghe thấy câu này, da đầu Khương Viễn như muốn nổ tung, vội đáp: "Thái tử biểu ca yên tâm, ta không làm chuyện gì không quy củ cả, chỉ đến mời Tuyên Nghi biểu muội và Bùi gia muội muội đi chơi thôi ạ."
Tần Chí hừ lạnh một tiếng: "Ngươi mà dám không quy củ, thị vệ đã chặt chân tay ngươi vứt cho chó ăn từ lâu rồi."
Khương Viễn run cả gan, lén lau mồ hôi rồi cười làm lành.
Y cảm thấy hôm nay mình không nên đến đây. Ai mà biết hôm nay Thái tử lại ở trang viên cơ chứ? Tiếc là dù có hối hận đến đâu y cũng không dám hó hé.
Điều khiến Khương Viễn sợ hơn là Thái tử lại hỏi: "Ngươi muốn cưới tỷ muội của Thái tử phi à?"
Khương Viễn lấy hết can đảm lén nhìn hắn một cái, lại đối diện với đôi mắt phượng đầy sát khí. Y không khỏi run giọng đáp: "Dạ, dạ vâng..."
"Ngươi cảm mến Bùi gia cô nương hay sao?"
Khương Viễn: "... Cũng không hẳn là cảm mến, chỉ là cảm thấy nàng ấy rất đáng yêu, cũng rất phù hợp."
Y biết ý định của mẫu thân, lại hiểu mẫu thân cũng chẳng dễ dàng gì nên y mới không từ chối.
Sau khi tiếp xúc, y cảm thấy Tam cô nương của phủ Uy Viễn Hầu có dung mạo xinh đẹp đáng yêu, ở bên nàng ấy cũng rất thoải mái. Hơn nữa nàng ấy là một người si mê hội họa, cứ nhắc đến bút mực màu vẽ là nói một cách say sưa, dáng vẻ mắt sáng lấp lánh ấy như một tia sáng, chiếu thẳng vào lòng y.
Y cũng không biết mình có thích nàng ấy hay không, chỉ là thật lòng muốn cưới nàng ấy.
Tần Chí không nói gì về câu trả lời của Khương Viễn, chỉ nói: "Nếu ngươi cưới người ta về thì không được phụ bạc người ta. Nếu Bùi Tam cô nương vào cung khóc lóc với Thái tử phi, cô sẽ đánh gãy ba cái chân của ngươi."
Khương Viễn: "!!!"
Y lập tức khép hai chân lại, mặt mày kinh hãi nhìn Thái tử biểu huynh của mình.
Sau khi thái tử mất trí nhớ