“Ôn biểu tỷ, tỷ đến rồi à, mau qua đây ngồi đi.” Bùi Chức mỉm cười với Ôn Như Thủy rồi mời nàng ấy ngồi xuống.
Cung nhân dâng trà bánh, đặt một chén trà trái cây dưỡng sinh trước mặt Ôn Như Thủy.
Ôn Như Thủy được chiều lại đâm ra hoảng sợ nhưng lại thấy hơi cảm động. Nàng ấy biết nếu không phải Bùi Chức dặn dò thì sao cung nhân có thể chu đáo như vậy được? Nỗi căng thẳng và sợ hãi trong lòng nàng ấy cũng giảm bớt phần nào.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Bùi Chức nhấp một ngụm trà, dịu dàng hỏi: “Sức khỏe Ôn biểu tỷ thế nào rồi?”
Ôn Như Thủy vội đáp: “Đã gần như khỏi hẳn, chỉ là di mẫu không yên tâm nên bảo ta ở lại cung thêm vài ngày, tránh để lại mầm bệnh.” Nói rồi, nàng ấy vô thức sờ cánh tay trái.
Trong những ngày dưỡng thương ở Chung Túy cung, di mẫu của nàng ấy là Lệ Quý phi luôn hỏi han, vô cùng quan tâm.
Cũng vì quá quan tâm nên Lệ Quý phi nhanh chóng phát hiện trên cánh tay Ôn Như Thủy có những vết bầm lớn. Dù không chảy máu nhưng dấu vết dày đặc và tụ máu, đỏ sưng một mảng, trên làn da mịn màng của thiếu nữ càng khiến người ta nhìn mà sợ hãi.
Lệ Quý phi tưởng trong phủ Trấn Bắc Hầu có nô bộc xấu xa thấy nàng ấy là cô nhi nên bắt nạt. Bà ấy tức giận muốn phái đại cung nữ đến điều tra. Ôn Như Thủy vội can lại.
Sau đó nàng ấy không giấu được nên đành nói ra sự thật.
Ôn Như Thủy vẫn nhớ, khi Lệ Quý phi biết sự thật, bà ấy lặng lẽ ngồi rất lâu rồi ôm nàng khóc.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nàng ấy nghĩ, Lệ Quý phi không hẳn khóc vì nàng ấy mà vì Tiểu Tề thị. Có lẽ bà ấy muốn ôm muội muội nhỏ nhất rồi khóc.
Năm đó, Tiểu Tề thị gả đến Ôn gia ở Bắc địa vì phủ Trấn Bắc Hầu. Khi ấy Lệ Quý phi đã vào cung, trong nhà chỉ có Tiểu Tề thị đến tuổi nên mới chọn gả bà ta đi.
Dù Lệ Quý phi không làm gì có lỗi với muội muội nhưng hai người lớn lên cùng nhau, bà ấy vẫn thương bà ta. Lệ Quý phi thấy sau khi muội muội thành thân lại thành ra như vậy thì sao mà không đau lòng cho được?
Lệ Quý phi biết được nguồn gốc vết thương trên tay Ôn Như Thủy thì không muốn nàng ấy về sớm, dùng luôn cái cớ sẵn có rồi để nàng ấy ở lại cung dưỡng thương.
Còn về phía Tiểu Tề thị, bà ấy phái thái y đến chữa bệnh nhưng cũng dặn thái y giữ bí mật.
Ôn Như Thủy cảm thấy, người tốt trong thế giới này vẫn nhiều, người tốt với nàng ấy cũng không ít.
Đây cũng là lý do nàng ấy quyết tâm đến Đông cung.
Ôn Như Thủy nói: “Thái tử phi, ta có chuyện muốn nói với muội, muội có thể…” Nàng ấy nhìn các cung nữ hầu hạ xung quanh.
Bùi Chức nhìn nàng ấy với ánh mắt sâu xa, phất tay bảo cung nhân lui ra ngoài điện canh gác.
Ôn Như Thủy thấy cung nhân trong điện lặng lẽ rời đi, không gian trở nên thoáng đãng hơn nhưng tim nàng ấy lại đập loạn hơn.
Hệ thống chế nhạo: [Ký chủ, thật ra ngươi đang sợ đúng không? Nếu sợ thì vẫn có thể đổi ý đấy.]
Đến nước này, Ôn Như Thủy biết mình không thể nào đổi ý được nữa, nàng ấy cố chấp nói: [Hối hận gì? Ta không hối hận! Công lược nữ chính tốt hơn nam nhân, ít nhất nữ chính không bắt ta ngủ cùng, cũng không lo ngày nào đó quan hệ xấu đi, còn chẳng thể nào làm bạn với nhau.]
Ôn Như Thủy là kiểu người cứng đầu tin rằng giữa nam và nữ không có tình bạn thuần khiết, nhất là ở xã hội cổ đại này. Càng tiếp xúc lâu thì càng dễ vượt ranh giới, gây ra lời ra tiếng vào.
Hợp tác với nữ tử thì tốt hơn nhiều.
Hệ thống không nói thêm nhưng cũng căng thẳng, chăm chú theo dõi tình hình bên ngoài.
Ôn Như Thủy căng thẳng uống một ngụm trà trái cây. Bởi vì nàng ấy quá lo lắng nên không cẩn thận bị sặc, ho sù sụ đến độ long trời lở đất, cổ họng đau rát.
“Ôn biểu tỷ, tỷ không sao chứ?” Bùi Chức quan tâm hỏi, đưa một chiếc khăn cho nàng ấy.
Ôn Như Thủy vội vàng cầm khăn lau miệng. Nàng ấy ngửi thấy mùi hương thơm nhè nhẹ, giống hệt mùi trên người Bùi Chức, nàng ấy vô thức đỏ mặt.
[Ký chủ à, nghiêm túc chút đi, ngươi đến hợp tác với nữ chính chứ không phải để mơ mộng về nàng ấy!]
Ôn Như Thủy tức giận: [Nói bậy, ta là gái thẳng, khuynh hướng tình dục bình thường, đừng nói linh tinh!]
Hệ thống hừ: Có bản lĩnh thì đừng đỏ mặt! Ngươi luôn đỏ mặt trước nữ chính là sao? Cẩn thận nam chính xử chết ngươi!
Ôn Như Thủy cãi vã với hệ thống vài câu rồi cuối cùng cũng bình tĩnh lại. Dù nàng ấy vẫn căng thẳng nhưng không còn run tay nữa.
Nàng ấy uống thêm ngụm trà trái cây để dịu cổ họng, bình tĩnh đặt chén trà xuống, nghiêm túc nhìn Bùi Chức.
“Thái tử phi.” Ôn Như Thủy trịnh trọng nói: “Ta muốn nói với muội một chuyện rất khó tin. Thật ra ta không phải người của thế giới này, ta là người xuyên không!”
Bùi Chức: “…”
Ôn Như Thủy nhắm mắt, nói hết chuyện xuyên không của mình.
Nói xong, nàng ấy thả lỏng tâm trạng, cả người cũng thả lỏng. Đã nói ra thì không thể hối hận.
Ôn Như Thủy thấy Bùi Chức không phản ứng gì nên nàng ấy tiếp tục: “Ta biết muội không hiểu xuyên không là gì, ta có thể giải thích…”
“Ta biết.” Bùi Chức đột nhiên nói.
Ôn Như Thủy: “…”
Hệ thống: [!!!]
Bùi Chức mỉm cười với nàng ấy, vươn tay lấy một chiếc hộp trên bàn. Nàng mở ra, lấy một dây kết màu đỏ thắm và đặt trước mặt Ôn Như Thủy.
Nàng mỉm cười: “Đây là dây kết năm ngoái tỷ tặng ta, cũng có thể gọi là nút dây Trung Quốc, đúng không?”
Ôn Như Thủy: “!!!!”
Ôn Như Thủy hoàn toàn bối rối, trong đầu hét lên với hệ thống: [Hệ thống, chuyện gì thế này? Sao nữ chính biết nút dây Trung Quốc? Nàng ấy cũng xuyên không sao?]
Nàng ấy nhìn Bùi Chức mang nút dây Trung Quốc ra, rõ ràng đối phương đã có chuẩn bị từ trước.
Vậy, dù hôm nay nàng ấy không quy hàng thì có lẽ cũng sẽ bị ép quy hàng?
Hệ thống còn hoang mang hơn Ôn Như Thủy: [Ta, ta cũng không biết, trong cốt truyện không nói…]
Một người một hệ thống bị kích thích khá nặng nên nhất thời không phản ứng được.
Bùi Chức nghịch dây kết Trung Quốc, đôi mắt trong veo nhìn qua: “Ôn biểu tỷ, tỷ có thể nói cho ta biết tình huống của tỷ không?”
Đầu Ôn Như Thủy giờ đây rối bời vì chìm trong cú sốc hóa ra nữ chính cũng là người xuyên không. Nàng ấy vô thức nói: “Sao muội, muội lại… Ý ta là, ta không ngờ muội cũng xuyên không, trước đây muội chưa từng biểu hiện ra…”
Bùi Chức đặt dây kết Trung Quốc xuống rồi nhấp một ngụm trà: “Vì sau khi ta chết đã đầu thai vào thế giới này, sinh ra và lớn lên ở đây.”
Ôn Như Thủy “à” một tiếng.
[Ký chủ, ta hiểu rồi!] Hệ thống vui mừng nói: [Nữ chính được thế giới này công nhận, nàng ấy đầu thai chuyển kiếp ở đây, xem như dân bản địa chính gốc. Nàng ấy không phải là người xuyên sách đến giữa chừng như ngươi. Chúng ta đều là kẻ xâm nhập từ ngoài, chẳng trách ta không quét được gì bất thường từ nàng ấy.]
Ôn Như Thủy cũng hiểu ra, trên mặt lộ vẻ bừng tỉnh.
Lúc này, Bùi Chức đột nhiên hỏi: “Ôn biểu tỷ, tỷ đang nói chuyện với ai à?”
Ôn Như Thủy và hệ thống: “!!!!”
Một người một hệ thống lại bị dọa thêm lần nữa. Ôn Như Thủy trợn tròn mắt nhìn nàng rồi lại lâm vào trạng thái bối rối.
Ôn Như Thủy thấy Bùi Chức tò mò quan sát mình, ánh mắt lướt quanh đầu nàng ấy như rất tò mò trong đầu nàng ấy có gì. Ánh mắt đó khiến Ôn Như Thủy có ảo giác nàng muốn mổ đầu mình ra xem.
Nàng ấy run lên, giọng không vững: “Muội, muội nói gì cơ?”
Bùi Chức bày ra vẻ mặt dịu dàng, giọng nói nhẹ nhàng êm ái: “Ôn biểu tỷ, ta tưởng hôm nay tỷ đến là đã quyết tâm nói bí mật của mình với ta? Hóa ra không phải sao?”
Trên mặt nàng lộ vẻ thất vọng.
Ngũ quan nàng tinh xảo, da trắng, môi hồng răng trắng, không có chỗ nào là không hoàn mỹ, trên người còn có khí chất bí ẩn. Khi nàng tỏ ra thất vọng thì sẽ khiến người ta khó chịu đến độ chỉ muốn moi tim đào phổi để nàng vui.
Đây là đặc quyền của mỹ nhân.
Đầu Ôn Như Thủy lại rối, vội vàng nói: “Đương nhiên là ta, ta… Đây cũng là điều ta muốn nói.”
[Ký chủ!] Hệ thống hét lên: [Ngươi không định lấy ta ra để quy hàng đấy chứ?]
Ôn Như Thủy: [Không được sao? Dù ta không nói thì chắc nàng ấy cũng đoán ra rồi! Nàng ấy chỉ nể mặt ta, không ép buộc, chi bằng thành thật, thẳng thắn với nàng ấy. Hơn nữa, ngươi cũng đâu ngăn ta, chẳng lẽ ta nói ra sự tồn tại của ngươi thì ngươi sẽ giết ta à?]
[Ta là hệ thống chính thống chính quy đấy, sao có thể làm chuyện đó được?] Hệ thống tức tối nói: [Quy tắc hệ thống cũng không cấm tiết lộ…]
Nói đến đây, hệ thống không khỏi cảm thấy bức bối.
Nếu là trước đây, nó chẳng lo gì. Dù Ôn Như Thủy có nói ra thì làm sao người cổ đại có thể hiểu được công nghệ cao và hệ thống?
Tuy nhiên, hình như nữ chính Bùi Chức này cũng là người xuyên không, chắc chắn nàng ấy hiểu.
Không hiểu sao, khi hệ thống nhìn vẻ ngoài xinh đẹp vô tội của Bùi Chức, nó luôn cảm thấy cốt truyện sau này sẽ long trời lở đất, không thể dự đoán.
Dưới ánh mắt chăm chú lắng nghe của Bùi Chức, Ôn Như Thủy ấp úng nói ra lá bài tẩy của mình.
“Trong đầu ta quả thực có một thứ, nó là hệ thống xuyên sách. Nó đưa ta đến thế giới này để ta trở thành bia đỡ đạn Ôn Như Thủy… Ban đầu, trên đường Ôn Như Thủy về kinh thì nàng ấy đã qua đời vì nhiễm phong hàn. Ta biến thành nàng ấy, sống tiếp thay nàng ấy…”
Bùi Chức lặng lẽ lắng nghe, không ngắt lời.
Ôn Như Thủy nhẹ nhàng kể lại nguồn gốc của mình và hệ thống.
Biểu cảm của Bùi Chức cuối cùng có chút thay đổi: “Ý tỷ là nơi này là thế giới trong một cuốn sách?”
[Cũng không hẳn là thế giới trong sách.] Hệ thống nói: [Mà là một thế giới độc lập. Chuyện và trải nghiệm của các ngươi được hậu nhân viết thành một cuốn sách, trở thành nam nữ chính trong sách. Với người đọc sách đó, có thể xem là thế giới trong sách.]
Ôn Như Thủy truyền đạt lại lời hệ thống cho Bùi Chức.
Bùi Chức hiếm khi lại ngây ra: “Vậy ta và Tần Chí là nam nữ chính ư?”
Ôn Như Thủy nghe nàng thẳng thừng gọi tên Thái tử một cách tự nhiên như vậy, cuối cùng nàng ấy cũng cảm nhận được nữ chính quả thật không phải người cổ đại. Dù sao người cổ đại không dám to gan gọi thẳng tên Trữ quân như thế.
“Đúng vậy.” Ôn Như Thủy cẩn thận nói: “Muội và Thái tử là nam nữ chính. Trong cốt truyện, muội là người mặt thiện tâm ác. Muội thuận lợi trở thành Thái tử phi rồi đến Hoàng hậu với hành trình rất suôn sẻ, khiến người ta ngưỡng mộ.”
Bùi Chức ừ một tiếng.
Thấy nàng không hề dao động trước bốn chữ mặt thiện tâm ác, trong lòng Ôn Như Thủy run lên. Quả nhiên nàng cũng biết bản chất của mình?
Đúng lúc nàng ấy đang mang nỗi căng thẳng không tên thì Bùi Chức lại nhìn sang, nhẹ nhàng mỉm cười với nàng ấy.
Nụ cười này như xuân về hoa nở khiến nỗi căng thẳng trong lòng Ôn Như Thủy tan biến, nàng ấy dần bình tĩnh lại.
Nàng ấy đã tiết lộ hết lá bài tẩy, căng thẳng sợ hãi cũng vô ích. Chi bằng xem có thể tranh thủ được gì, để sau này mượn sự che chở của nàng tránh số mệnh bia đỡ đạn.
Ôn Như Thủy nói rất nhiều, thậm chí nàng ấy cũng nói ra cả việc phải công lược người có khí vận cực tốt để tránh số mệnh làm bia đỡ đạn. Vì nếu nàng ấy không nói thì có một số chuyện không thể giải thích được.
Ánh mắt Bùi Chức hơi dao động, đột nhiên nói: “Khí vận cực kỳ tốt mà tỷ nói là những người như Hoàng thượng, Thái tử, đúng không?”
Ôn Như Thủy: “!!!”
Thấy nàng ấy hoảng hốt, trong lòng Bùi Chức hiểu rõ, tò mò hỏi: “Sao tỷ không đi công lược họ?”
Ôn Như Thủy hơi tủi thân: “Ta cũng muốn công lược nhưng không có cơ hội. Bên cạnh Thái tử toàn ám vệ, hoàn toàn không cho người khác đến gần. Nếu ta mà đến gần thì sẽ bị ám vệ bịt miệng kéo đi…”
Bùi Chức thấy nàng ấy đau khổ, đột nhiên muốn cười.
“Còn Hoàng thượng, sao… sao ta dám công lược ông ấy? Ông ấy là di phụ của ta…” Ôn Như Thủy ngừng một chút: “Coi như là di phụ.”
Tuy Lệ Quý phi không tính là thê tử của Chiêu Nguyên Đế nhưng Ôn Như Thủy vẫn không vượt qua được rào cản trong lòng.
Bùi Chức đánh giá nàng ấy cao hơn một chút, tâm trạng nàng cũng khá tốt.
Tuy nhiên, khi Ôn Như Thủy ấp úng nói mình từng dùng đạo cụ với Thái tử thì tâm trạng tốt đẹp này lập tức tan biến. Nụ cười hiền hòa cố ý bày ra trên mặt nàng dần không còn nữa.
Khi nàng nhìn sang với gương mặt không biểu cảm, cả Ôn Như Thủy lẫn hệ thống đều bị dọa đến độ hoảng loạn.
Ôn Như Thủy sợ đến mức không dám thở mạnh, cuối cùng họ cũng hiểu rằng những lo lắng trước đây của mình không phải không có lý. Nhìn Thái tử phi giờ đây cuồn cuộn sát khí, ngay cả Thái tử cũng không sánh được với sự đáng sợ của nàng lúc này.
Hệ thống cũng sợ đến độ im bặt, chương trình hệ thống rối loạn.
Nếu hệ thống có cơ thể thì chắc chắn lúc này nó đang ôm chặt mình, chống lại áp lực tinh thần vô hình nào đó.
Nó kinh hãi, không ngờ nữ chính của thế giới này lại có thể áp chế tinh thần nó. Rốt cuộc nàng có lai lịch gì?
Giọng Bùi Chức rất bình tĩnh: “Tỷ nói, tỷ từng dùng đạo cụ gọi là mối tình đầu với Tần Chí ư?”
Ôn Như Thủy run rẩy: “Vâng, vâng, chính là trong tiệc mùa xuân ở phủ Thừa Ân công năm ngoái. Đạo cụ mối tình đầu là quà cho người mới của hệ thống, ta đã dùng… Xin lỗi, lúc đó ta chỉ muốn đi đường tắt, nhanh chóng làm nhiệm vụ. Ta không có ý gì với Thái tử, thật đấy…”
Ôn Như Thủy sợ đến độ muốn khóc. Từ nhỏ đến lớn nàng ấy chưa từng sợ hãi thế này.
Nữ chính đáng sợ, quá đáng sợ!
May mắn thay, cuối cùng sát khí trên người Bùi Chức cũng được tém lại.
Ôn Như Thủy như vừa được vớt lên từ nước, rõ ràng là tiết xuân ấm áp tháng ba, vậy mà cả người nàng ấy rịn đầy mồ hôi lạnh.
Tim Ôn Như Thủy đập nhanh thình thịch, nàng ấy cúi đầu, không dám nhìn Bùi Chức.
Tiểu tỷ tỷ dịu dàng thiện lương gì chứ, hoàn toàn không phải. Nàng là mặt thiện tâm ác mới đúng.
Không biết kiếp trước Bùi Chức làm gì, sao lại có khí thế đáng sợ như vậy, như thể sát nhân từng chém qua ngàn quân vạn mã. So với nàng, Thái tử đúng là nhóc đáng yêu.
Trong điện yên tĩnh, Bùi Chức không nói gì một hồi lâu.
Ôn Như Thủy không dám lên tiếng, ngay cả hệ thống cũng sợ hãi im thin thít.
Một lúc sau, cuối cùng Bùi Chức lên tiếng: “Tỷ có biết, sau tiệc xuân năm ngoái, Tần Chí về cung thì hôn mê mấy ngày, tỉnh lại thì mất trí nhớ không?”
Ôn Như Thủy ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn nàng, thấy nàng bày ra vẻ mặt lạnh lùng thì lại sợ hãi cúi xuống.
“Ta, ta không biết, ta tưởng đạo cụ không thể sai…” Nàng ấy mắng hệ thống trong lòng: [Không phải ngươi nói đạo cụ của hệ thống tuyệt đối không sai sao? Ngươi xem, giờ gọi là không sao à?]
Hệ thống tủi thân: [Đạo cụ của hệ thống đúng là không có vấn đề, còn vì sao nam chính phản ứng lớn như vậy, ta, ta cũng không biết!]
Bùi Chức nhìn Ôn Như Thủy, lại như nhìn xuyên qua nàng ấy, giọng không nhanh không chậm: “Ôn Như Thủy, Tần Chí bị mấy người làm thành ra như vậy. Mấy người phải bồi thường cho chàng ấy chứ?”
Ôn Như Thủy: ??? “Bồi, bồi thường thế nào?”
Nàng ấy thầm nghĩ, mình có gì để bồi thường cho nam chính?
Chỉ có hệ thống trong lòng là dâng lên dự cảm chẳng lành.
Bùi Chức nói: “Để hệ thống bồi thường đi. Nó đã có thể lấy ra đạo cụ hại người như mối tình đầu, chắc cũng có đạo cụ khác chứ?”
[Đạo cụ mối tình đầu không phải hại người, lực lượng của nó rất ôn hòa, chỉ thay đổi ký ức thôi!] Hệ thống phản kháng.
Bùi Chức lạnh lùng nói: “Ký ức của người khác đang ổn, sao phải để người ngoài như mấy người thay đổi? Tần Chí làm gì sai? Chỉ vì chàng ấy là nam chính nên phải bị mấy người thay đổi ký ức sao?”
Ôn Như Thủy á khẩu trước câu chất vấn sắc bén này. Nàng ấy lặng lẽ cúi đầu, gương mặt tràn ngập sự xấu hổ.
Lúc trước nàng ấy dùng đạo cụ không nghĩ nhiều. Giờ ngẫm lại, nàng ấy dựa vào đâu mà dùng đạo cụ thay đổi ký ức người khác chứ? Chỉ vì nàng ấy xuyên không, tự cho mình cao hơn người khác sao?
Đặt mình vào người khác, nếu có ai dùng đạo cụ thay đổi ký ức của nàng ấy vì muốn đi đường tắt thì nàng ấy muốn ăn tươi nuốt sống kẻ đó luôn!
Sau khi thái tử mất trí nhớ