Tần Chí cười nói: “Phụ hoàng nhất định sẽ giết A Hãn Sát! Nhưng nàng cũng biết đấy, trong triều có rất nhiều lão cổ hủ, còn có rất nhiều người thích làm ngược lại để tỏ ra mình khác biệt. Phụ hoàng lười cãi nhau với họ nên cứ để họ tự cãi trước, đợi họ cãi mệt rồi thì lúc đó họ sẽ không còn sức để ngăn cản phụ hoàng nữa.”
Trên đời này có rất nhiều kẻ ham danh hám lợi, chuyện gì cũng phải thể hiện phong thái của mình. Giống như thời tiền triều, rõ ràng đã thắng trận nhưng một số đại thần lại đề nghị dành cho nước bại trận đủ loại ưu đãi, để thể hiện phong thái của một nước lớn...
Đúng là đầu óc có vấn đề!
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Thái tử điện hạ cũng không nhịn được mà muốn chửi ầm lên.
Hắn được Chiêu Nguyên Đế dạy dỗ nên cũng vô cùng có khí phách, chủ trương dùng A Hãn Sát để tế trời, an ủi người đã khuất. Để tên đó sống thì không chỉ phải nuôi ăn nuôi mặc cho hắn ta mà còn làm mình ngứa mắt, hà cớ gì phải ngược đãi bản thân như vậy?
Bùi Chức nghe những lời phàn nàn của Thái tử điện hạ, từ những vị đại thần cổ hủ cho đến những chuyện kỳ quái của tiền triều thì không nhịn được mỉm cười.
Hắn cúi đầu nhìn nàng: “A Thức thấy cô nói không đúng à?”
“Điện hạ nói đương nhiên là đúng rồi ạ.” Bùi Chức rất nhiệt tình vỗ tay, còn tặng kèm một nụ hôn: “Phải như vậy mới phải.”
Thái tử gia hài lòng nâng mặt nàng lên hôn lại, cọ cọ má nàng rồi nói bằng giọng điệu khẳng định: “Nhiều nhất là ba ngày, phụ hoàng sẽ công bố cách xử trí A Hãn Sát.”
Thái tử gia quả không hổ là người được Chiêu Nguyên Đế đích thân dạy dỗ, cũng là người hiểu Hoàng đế nhất.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Trong triều đã cãi nhau ba ngày về việc xử trí A Hãn Sát mà không có kết quả, rốt cuộc Chiêu Nguyên Đế cũng mất kiên nhẫn mà nói: “Nếu đã như vậy thì dùng A Hãn Sát Vương tử để tế trời đi! Nếu không thì các khanh nói cho trẫm biết, phải làm thế nào để người đã khuất được an nghỉ?”
Những vị đại thần định phản đối đều ngậm miệng lại. Nếu họ còn phản đối nữa, chẳng phải là để người đời nghĩ rằng, họ không muốn người đã khuất được an nghỉ sao?
Họ không gánh nổi tội danh này.
Thôi bỏ đi, cãi nhau ba ngày thì cũng xem như đã thể hiện thái độ của mình với thế gian, không phải họ không muốn để A Hãn Sát sống yên ổn mà là cần để người đã khuất được an nghỉ.
Tên thám tử của Bắc Man vẫn luôn âm thầm theo dõi triều đình khi biết được kết quả này, hai mắt lập tức đỏ ngầu. Nếu không phải thuộc hạ ngăn cản, chỉ sợ Viên Khắc đã ngay lập tức xông đến phủ Trấn Quốc Tướng quân, lấy đầu của Cơ Đàm Chi.
Hay cho một Cơ Đàm Chi, vậy mà lại lừa hắn ta!
**
Vào ngày thứ năm sau khi A Hãn Sát Vương tử của Địch tộc Bắc Man bị áp giải về Kinh thành, Chiêu Nguyên Đế mặc lễ phục trang trọng, bước lên Tế Thiên đài.
Vào ngày tế trời, không chỉ có các phi tần trong hậu cung, văn võ bá quan tham dự, mà còn có không ít dân chúng. Họ đứng ở khu vực do cấm vệ nội đình vạch ra, yên lặng nhìn Tế Thiên đài cao vút.
Không khí tại hiện trường vô cùng trang nghiêm.
Dưới trời xanh nắng đẹp, đầu của Vương tử Địch tộc bị ném lên cao, máu của hắn ta phun về phía Bắc Cương rồi bắn tung tóe xuống mặt đất, để an ủi những linh hồn đã khuất.
Rõ ràng là một cảnh tượng vô cùng máu me đáng sợ nhưng không một ai nhắm mắt lại.
Sau khi tế trời là tổ chức tiệc mừng công.
Chiêu Nguyên Đế tổ chức tiệc mừng công cho Trấn Bắc quân ở Thái Hòa điện, các triều thần từ tứ phẩm trở lên và nữ quyến trong Kinh thành đều có mặt đầy đủ.
Nữ quyến của phủ Trấn Bắc Hầu đều được Thái hậu mời vào cung.
Tề lão phu nhân được mọi người vây quanh, ngồi trong Từ Ninh cung, cùng Thái hậu trò chuyện việc nhà. Cùng ngồi ở bên cạnh còn có Thái tử phi, các phi tần trong hậu cung và một số cáo mệnh phu nhân có thân phận tôn quý.
Tất cả mọi người trong điện đều ra sức nịnh bợ, lấy lòng nữ quyến của phủ Trấn Bắc Hầu, nụ cười trên mặt vừa thân thiết lại vừa hiền hòa.
Lệ Quý phi cũng bị mọi người kéo lại nói chuyện, Thái hậu cũng thỉnh thoảng trò chuyện vài câu với Lệ Quý phi bằng nét mặt hiền từ. Thậm chí, bà ấy còn khen ngợi Lệ Quý phi trước mặt Tề lão phu nhân. Người không biết chuyện, còn tưởng Lệ Quý phi mới là chủ của hậu cung này.
Mai Quý phi ngồi một bên, tuy ngoài mặt vẫn tươi cười nhưng ngón tay giấu trong tay áo đã siết chặt, suýt nữa thì bẻ gãy bộ móng vừa mới được cắt tỉa.
Ánh mắt bà ta sâu thẳm, nhìn Lệ Quý phi đang được mọi người lấy lòng, nịnh bợ mà trong lòng không khỏi hoảng hốt.
Lần này Trấn Bắc quân quả thực đã lập đại công, Hoàng thượng có ban thưởng thế nào cũng không quá đáng. Nhưng phủ Trấn Bắc Hầu đã không còn gì để phong thưởng nữa, Hoàng thượng sẽ không hồ đồ đến mức phong cho một người khác họ làm Vương.
Vì vậy, Hoàng thượng chỉ có thể ban thưởng cho nữ quyến của phủ Trấn Bắc Hầu. Đối tượng ban thưởng tốt nhất chính là Lệ Quý phi. Nhưng Lệ Quý phi đã là Quý phi, nếu như lên nữa chính là Hoàng hậu.
Trong hậu cung này đã mơ hồ có tin đồn, Hoàng thượng muốn phong cho Lệ Quý phi ngôi vị Hoàng hậu để ban thưởng cho phủ Trấn Bắc Hầu.
Bà ta và Lệ Quý phi đã đấu đá nhau nhiều năm như vậy, có thắng có thua và trong lòng cả hai đều hiểu, thực ra Hoàng thượng không hề có ý định phong Hoàng hậu nữa. Ông ấy thà để vị trí đó trống còn hơn.
Chính vì hiểu rõ nên những năm qua, dù hai người có đấu đá thế nào thì họ cũng chưa từng mơ tưởng đến vị trí đó.
Nhưng bây giờ, vì đại công mà Trấn Bắc quân đã lập ở Bắc Cương, Lệ Quý phi có khả năng được Hoàng thượng phong làm Hoàng hậu như một phần thưởng, điều này khiến bà ta khó chịu.
Mai Quý phi tìm cớ rời đi, gọi An Quốc công lão phu nhân đến.
Hôm nay nữ quyến của phủ An Quốc công cũng vào cung tham dự tiệc mừng công, Mai lão phu nhân của phủ An Quốc công cũng có mặt.
Thấy Mai lão phu nhân, Mai Quý phi vừa tủi thân vừa đau lòng: “Mẫu thân... Hoàng thượng có thể sẽ phong Lệ Quý phi làm Hoàng hậu... Con phải làm sao đây?”
Mai lão phu nhân vội nói: “Đừng nói bậy! Bao nhiêu năm nay, Hoàng thượng không lập lại Hoàng hậu, không thể nào vào lúc này lại lập thêm một người được.”
“Bây giờ chuyện này đã lan truyền khắp nơi trong hậu cung rồi...” Mai Quý phi uất ức nói.
Tuy trong lòng Mai lão phu nhân cũng cảm thấy việc Hoàng thượng phong Lệ Quý phi làm Hoàng hậu là cách tốt nhất, có thể an ủi phủ Trấn Bắc Hầu nhất. Nhưng như vậy, trên đầu con gái bà ta lại có thêm một Hoàng hậu, Nhị Hoàng tử trở thành đích tử giống như Thái tử...
Tâm trí Mai lão phu nhân bỗng rối loạn, không dám nghĩ nhiều nữa, vội nói: “Con đừng suy nghĩ lung tung, Hoàng thượng chưa bao giờ tiết lộ ý này, lỡ như không phải thật thì sao?”
Mai Quý phi đột nhiên phấn chấn trở lại: “Đúng! Chắc là không phải thật!”
Sau đó, bà ta lại cắn môi: “Nhưng sau này Nhị Hoàng tử có phủ Trấn Bắc Hầu ủng hộ, với thế lực của hắn ta bây giờ thì cũng có thể lấn át cả Thái tử. Vậy thì Tam Hoàng tử có thể làm gì chứ...”
Bà ta càng nghĩ trong lòng càng khó chịu, còn Mai lão phu nhân thì thở dài.
Từ khi tin thắng trận liên tiếp truyền về từ Bắc Cương, mỗi tối khi phu quân bà ấy trở về phòng đều cau mày, than thở không biết sau này Thái tử và Nhị Hoàng tử sẽ ra sao. Tam Hoàng tử bị kẹp giữa hai người, làm sao có thể tranh giành với họ...
Tất cả mọi người đều có thể thấy, thế lực của Nhị Hoàng tử hiện đang rất tốt, chỉ cần phủ Trấn Bắc Hầu tiếp tục trấn thủ Bắc Cương thì đó sẽ là sự ủng hộ mạnh mẽ nhất cho hắn ta. Thậm chí, thế lực hiện tại của Nhị Hoàng tử có thể tranh giành với Thái tử.
Mặc dù trông triều đình có vẻ bình yên nhưng lòng người đã bắt đầu dao động.
**
Tiệc mừng công còn chưa bắt đầu, hoàng cung đã trở nên náo nhiệt.
Một nhóm các cô nương ăn mặc lộng lẫy vây quanh các cô nương của phủ Trấn Bắc Hầu đi dạo ngự hoa viên, trong đó dẫn đầu là Tề Ấu Lan. Nàng ấy đứng đó tựa như mặt trăng được các vì sao vây quanh.
Ngay cả Bùi Chức, vị Thái tử phi này, cũng không thể cướp đi sự nổi bật của nàng ấy.
May mà Tề Ấu Lan không hề tỏ ra cao ngạo mà vẫn rất kính trọng Bùi Chức, chỉ là sự tự tin và kiêu hãnh toát ra từ ánh mắt, khóe môi vẫn có thể cho thấy tâm trạng của nàng ấy đang tốt.
Dường như Bùi Chức cũng không để tâm, nàng chuyển hướng nhìn sang Ôn Như Thủy đang đi ở cuối cùng. Cùng là cô nương của phủ Trấn Bắc Hầu, nếu nói Tề Ấu Lan luôn được mọi người vây quanh, còn những người khác chỉ là làm nền thì huống chi là Ôn Như Thủy, một vị biểu cô nương đến nương nhờ ngoại tổ gia.
Bùi Chức đột nhiên đi tới, chạm vào cánh tay trái của Ôn Như Thủy khiến nàng ấy “a“ lên một tiếng, theo phản xạ lùi lại.
“Xin lỗi.” Vẻ mặt Bùi Chức rất chân thành: “Ta thấy cánh tay của tỷ hơi cứng... Ta nhớ vào đêm Nguyên tiêu, hình như tay của tỷ cũng không được linh hoạt cho lắm.”
Ôn Như Thủy ngẩn người một lúc, chớp chớp mắt, trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác không biết là cảm động hay kinh hãi.
Nàng ấy không ngờ khả năng quan sát của Bùi Chức lại nhạy bén đến vậy, ngay cả việc cánh tay nàng ấy bị thương cũng có thể phát hiện. Quả là đáng sợ! Rõ ràng nàng ấy đã che giấu rất kỹ, ngay cả người của Tề gia cũng không biết.
Hơn nữa, vào dịp tết Nguyên tiêu, họ chỉ gặp nhau một lát ở Tụ Anh lâu, nàng ấy cũng không ngồi bao lâu đã rời đi.
“Tay tỷ bị thương sao? Có cần bôi thuốc không? Chỗ ta có Tử Ngọc cao...” Bùi Chức vừa nói, vừa định ra lệnh cho cung nhân đi lấy Tử Ngọc cao tới.
“Không cần, không cần!” Ôn Như Thủy vội nói: “Ta chỉ không cẩn thận va phải thôi, không chảy máu đâu, nhanh khỏi lắm.”
Vết thương trên tay nàng ấy là do Tiểu Tề thị gây ra trong lúc phát điên, chủ yếu là vết cấu nên mới để lại một vết bầm lớn trên da.
Nhưng nàng ấy không dám để người khác nhìn thấy vết thương trên tay mình, lỡ như bị hỏi thì chắc chắn sẽ bị người ta biết bệnh tình của Tiểu Tề thị. Nàng ấy không muốn người đời xem Tiểu Tề thị như một kẻ tâm thần, nàng ấy còn muốn sau này chữa khỏi cho Tiểu Tề thị để bà ta trở lại bình thường.
Bùi Chức thấy vậy thì không nài ép nữa, chỉ nói: “Nếu thực sự khó chịu thì phải nói cho ta biết.”
Cảm giác cảm động trong lòng Ôn Như Thủy cuối cùng cũng lấn át nỗi sợ hãi đối với một người thâm sâu. Được một tiểu tỷ tỷ xinh đẹp như vậy dịu dàng quan tâm, nàng ấy chỉ cảm thấy cuộc đời đã viên mãn.
Tiểu tỷ tỷ vừa xinh đẹp vừa dịu dàng, có thể có tâm địa xấu xa gì chứ?
Lẽ nào không cho phép đóa hoa tâm cơ có bản chất là một muội muội dịu dàng sao?
Tiệc mừng công được tổ chức vào buổi chiều tối.
Thời gian cũng gần đến, mọi người cùng nhau đến Thái Hòa điện.
Khi Hoàng thượng xuất hiện ở Thái Hòa điện, ông ấy cùng Thái tử, Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử cùng nhau tiến vào. Thái tử và Nhị Hoàng tử theo sát hai bên ông ấy.
Thấy cảnh này, mọi người trong điện đều ngẩn ra.
Đây là chuyện chưa từng có, trước đây người được ông ấy dẫn theo bên cạnh chỉ có Thái tử, nay lại có thêm một Nhị Hoàng tử.
Có lẽ là do hôm nay Hoàng thượng thực sự quá vui, hoặc có lẽ là do công lao mà Trấn Bắc quân đã lập nên khiến Hoàng đế không khỏi nhìn Nhị Hoàng tử với con mắt khác... Tóm lại, dù thế nào đi nữa, hành động hôm nay của Chiêu Nguyên Đế xem như là đã đưa Nhị Hoàng tử ra trước mặt bàn dân thiên hạ.
Một số người thầm quan sát Thái tử, muốn xem phản ứng của Thái tử thế nào, liệu có tức giận, phẫn nộ, căng thẳng, hận thù hay là...
Nhưng họ lại phát hiện, biểu hiện của Thái tử rất bình tĩnh như không phát hiện, hoặc phát hiện rồi cũng không để tâm. Hắn vẫn kiêu ngạo, ngạo mạn như vậy, cằm hơi nhếch lên, theo bước chân của Hoàng thượng, thong dong ngồi vào chỗ của mình.
Bất kể trong lòng Thái tử có thực sự không để tâm hay không, chỉ riêng biểu hiện này thôi đã khiến người ta nhìn hắn với con mắt khác.
Chiêu Nguyên Đế ngồi ở vị trí trên cùng. Khi bữa tiệc bắt đầu, ông ấy đột nhiên đứng dậy, nâng chén rượu trong tay về phía các tướng sĩ của Trấn Bắc quân có mặt, kính họ và tất cả các tướng sĩ bảo vệ Bắc Cương ba chén rượu trước.
Tất cả mọi người trong điện đều đứng dậy theo.
Các tướng sĩ Trấn Bắc quân cũng ngân ngấn lệ, định dập đầu nhưng bị Hoàng thượng ngăn lại. Sau đó, tay phải họ nắm thành quyền, đấm mạnh vào ngực trái rồi nâng chén rượu lên, cũng uống cạn ba chén lớn.
Tại tiệc mừng công, Chiêu Nguyên Đế công bố việc phong thưởng cho Trấn Bắc quân.
Sự chú ý của mọi người đều đổ dồn về đó. Các phi tần trong hậu cung căng thẳng đến mức thầm siết chặt nắm tay. họ cũng giống như Mai Quý phi, lo lắng sau khi Hoàng thượng không còn gì để phong thưởng cho phủ Trấn Bắc Hầu, sẽ thực sự phong cho Lệ Quý phi một ngôi vị Hoàng hậu.
May thay, Chiêu Nguyên Đế không sắc phong Lệ Quý phi làm Hoàng hậu, mà chỉ ban tước Hầu cho nhị phòng của phủ Trấn Bắc Hầu.
Nhị phòng của phủ Trấn Bắc Hầu cũng đã lập được công lao to lớn ở Bắc Cương, phần thưởng này vô cùng xác đáng!
Một nhà có hai người được phong Hầu là vô cùng vinh quang.
Các phi tần trong cung âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Tuy Lệ Quý phi không giấu được nét thất vọng thoáng qua trên gương mặt nhưng cũng đã nhanh chóng che đậy lại, ra vẻ vui mừng thay cho huynh đệ bên nhà mẹ đẻ.
Sau khi thái tử mất trí nhớ