Sau khi thái tử mất trí nhớ

Chương 125

Suốt tháng Hai, tin thắng trận từ Bắc Cương liên tục truyền về.
Không chỉ Chiêu Nguyên Đế vô cùng hài lòng mà bá tánh trong Kinh thành cũng hân hoan vui mừng, lòng người phấn chấn. Cả Đại Vũ dường như chìm trong một niềm vui hân hoan tột độ, dẫu cho vùng Đông Nam thỉnh thoảng có tin tức về thiên tai nhân họa thì cũng không làm vơi đi bầu không khí vui vẻ này.
Cho đến tháng Ba, chiến sự ở Bắc Cương lại một lần nữa có chuyển biến mới.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Bắc Man liên tiếp để mất năm thành, không còn cách nào khác đành phải lui binh. Đại Vũ không chỉ chiếm được năm tòa thành trì của Bắc Man mà còn thu về một vùng thảo nguyên rộng lớn, nơi nuôi dưỡng những đàn trâu, dê, ngựa béo tốt.
Đây là thắng lợi vẻ vang nhất mà Đại Vũ giành được ở Bắc Cương kể từ khi lập triều, cũng là minh chứng cho sự thoái lui lần đầu tiên của mười tám bộ tộc Bắc Man trước sức mạnh của Đại Vũ.
Tin thắng trận truyền đến Kinh thành khiến bá tánh vỡ òa trong niềm vui sướng.
Trên triều, Chiêu Nguyên Đế ban thưởng hậu hĩnh cho các tướng sĩ ở biên cương, đồng thời hạ chỉ rằng lệnh cho Trấn Bắc Hầu đích thân áp giải A Hãn Sát Vương tử của Địch tộc Bắc Man về kinh.
Trấn Bắc Hầu đã trấn thủ Bắc Cương suốt mười năm ròng, chưa một lần về kinh. Thánh chỉ lần này của Hoàng thượng cũng là một phần thưởng dành cho ông ấy.
Tất cả mọi người trên dưới phủ Trấn Bắc Hầu đều vui mừng khôn xiết.
Đặc biệt là Tề lão phu nhân, đã gần mười năm bà ấy chưa được gặp lại trưởng tử và thứ tử. Nói không nhung nhớ là dối lòng. Mỗi khi Bắc Cương có chiến sự, bà ấy lại thao thức suốt đêm không ngủ, lo sợ rằng ngay khoảnh khắc tiếp theo sẽ phải nghe tin dữ truyền về.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Dù vậy, bà ấy vẫn không thể tránh khỏi việc thỉnh thoảng lại nghe tin con cháu Tề gia bất hạnh tử trận nơi sa trường.
Có thể nói rằng, vinh quang ngày hôm nay của phủ Trấn Bắc Hầu đều do từng người con cháu Tề thị đổ máu xương mà giành lấy.
Đó là vinh quang của họ và cũng là vận mệnh của họ.
Tề Ấu Lan cũng vô cùng vui mừng. Nàng ấy ngồi bên cạnh lão phu nhân, mừng rỡ nói: "Tổ mẫu, lần này cháu có thể gặp được phụ thân và mẫu thân không ạ?"
Không chỉ có hai huynh đệ Trấn Bắc Hầu ở Bắc Cương mà thê tử và hài tử của họ cũng theo chân đến đó trấn thủ.
Không phải Tề lão phu nhân chưa từng nghĩ đến việc giữ nhi tức, các tôn nữ với tôn tử ở lại Kinh thành, vì dù sao điều kiện ở đây cũng tốt hơn nơi Bắc Cương gian khổ. Nhưng cuối cùng, bà ấy không nỡ để họ phải chịu cảnh phu thê, phụ tử ly tán nên đã đồng ý cho họ đi theo. Hài tử duy nhất của đích phòng ở lại Kinh thành, chỉ có một mình Tề Ấu Lan.
Tề Ấu Lan rất ít khi được gặp phụ mẫu và huynh đệ nên nỗi nhớ nhung trong lòng cũng vì thế mà vô cùng sâu đậm.
Tề lão phu nhân cười nói: “Yên tâm đi, theo ý của Hoàng thượng, lần này họ trở về sẽ ở lại dự xong hôn lễ của cháu rồi mới đi.”
Tề Ấu Lan không khỏi thẹn thùng cúi đầu nhưng trên mặt vẫn hiện rõ niềm vui khó giấu.
Sau khi Hoàng thượng ban hôn vào năm ngoái thì một tháng sau, Khâm thiên giám đã định xong hôn kỳ.
Hôn kỳ của Tề Ấu Lan và Nhị Hoàng tử được định vào tháng Năm năm nay, còn của Tuyên Nghi Quận chúa và Tam Hoàng tử thì định vào tháng Ba năm sau.
Hôn kỳ của Nhị Hoàng tử vốn đã được dự liệu trước. Riêng hôn kỳ của Tam Hoàng tử và Tuyên Nghi Quận chúa lại cách một khoảng thời gian khá dài, khiến mọi người đều phỏng đoán rằng do Thái hậu không nỡ xa ngoại tôn nữ, muốn giữ nàng ấy ở bên cạnh thêm một thời gian nên mới dời đến tận tháng Ba năm sau.
Năm sau, Tuyên Nghi Quận chúa tròn mười bảy tuổi. Nữ tử xuất giá ở độ tuổi này quả thật có hơi muộn nhưng trong các thế gia quyền quý lại là chuyện thường tình. Nhà nào yêu thương cô nương nhà mình đều sẽ giữ con ở lại thêm vài năm sau khi đính hôn rồi mới cho xuất giá.
Hiện tại đã là tháng Ba, chỉ còn hai tháng nữa là đến tháng Năm. Cả nhà Trấn Bắc Hầu hoàn toàn có thể ở lại Kinh thành dự xong hôn lễ của Tề Ấu Lan và Nhị Hoàng tử rồi mới rời đi. Đây cũng được xem là một ân điển mà Hoàng thượng ban cho phủ Trấn Bắc Hầu.
Hiện tại, có thể nói rằng phủ Trấn Bắc Hầu đang ở thời kỳ huy hoàng cực thịnh.
Ôn Như Thủy lặng lẽ ngồi trong góc, vẻ mặt hơi mơ màng, tâm trí như đang phiêu đãng nơi đâu.
Phủ Trấn Bắc Hầu càng hưng thịnh thì địa vị của Nhị Hoàng tử càng không thể lay chuyển, đây cũng là thứ khiến người khác phải dè chừng. Không chỉ phe cánh của Thái tử mà ngay cả phe của Tam Hoàng tử thì e rằng đều sẽ không ngồi yên nhìn thế lực của Nhị Hoàng tử lớn mạnh thêm nữa.
Cho dù Nhị Hoàng tử không có tâm tư đó nhưng với tình thế của phủ Trấn Bắc Hầu hiện tại, cũng không cho phép hắn ta lùi bước không tranh đoạt.
[Ký chủ, ngươi còn do dự cái gì nữa? Sắp chết đến nơi rồi kìa!]
Giọng nói của hệ thống vang lên, mang theo vài phần sốt ruột và cả sự tức giận vì "hận rèn sắt không thành thép".
Nó chưa từng thấy một ký chủ nào vô dụng như Ôn Như Thủy, làm việc gì cũng rụt rè sợ sệt. Đến cả đối tượng để quyến rũ cũng đã đổi mấy người mà vẫn chưa thể quyết định nổi.
Sắp chết đến nơi rồi mà nàng ấy vẫn cứ do dự mãi.
Ôn Như Thủy cười khổ: [Ngươi để ta nghĩ thêm chút nữa...]
[Không cần nghĩ ngợi gì nữa!] Hệ thống quả quyết: [Ngươi cứ nhắm thẳng vào Hoàng thượng mà quyến rũ đi. Đây chính là thời cơ ngàn vàng! Đến lúc đó ta sẽ chỉ đường, ngươi chỉ việc lao thẳng vào người Hoàng thượng, còn lại cứ để ông ta lo.]
Nó không tin một tiểu mỹ nhân đã tự dâng mình đến cửa rồi mà Chiêu Nguyên Đế còn có thể làm Liễu Hạ Huệ, ngồi yên không loạn.
Từ trước đến nay, mấy vị Hoàng đế ở các thế giới cổ đại này vốn chẳng có liêm sỉ gì. Họ có thể quang minh chính đại lập hậu cung ba nghìn giai lệ, lễ giáo luân thường hoàn toàn không thể trói buộc được họ. Vì vậy, rất nhiều người xuyên sách muốn quyến rũ Hoàng đế đều dễ như trở bàn tay.
Một khi những người xuyên sách đó quyến rũ Hoàng đế thành công thì cho dù nam nữ chính có nhiều tâm cơ và thủ đoạn đến đâu, cuối cùng cũng phải ấm ức cúi đầu gọi một tiếng “mẫu thân” mà thôi. Đến lúc đó, đối phương lại sinh cho Hoàng đế một Tiểu Hoàng tử, cảnh tượng lão phu với thiếu thê lại thêm đứa con thơ bên cạnh, chẳng phải quá đủ để sưởi ấm trái tim của một bậc đế vương đã đứng tuổi hay sao?
Khi ấy, một vị Thái tử đã trưởng thành, lại có khả năng tranh đoạt ngai vàng với chính phụ hoàng của mình sẽ chẳng còn là mối bận tâm nữa. Cuối cùng, việc Thái tử bị phế truất cũng là lẽ thường tình.
Đó mới chính là một người xuyên sách thành công.
Nhưng nhìn lại Ôn Như Thủy mà xem, nó chưa từng thấy ký chủ nào nhát gan như vậy. Có lòng háo sắc nhưng không có gan, rõ ràng là mê mẩn nhan sắc của nam chính và Hoàng đế nhưng lại không dám ra tay.
Lại còn có cái thứ gọi là “ý thức đạo đức” vớ vẩn nữa chứ!
Sắp chết đến nơi rồi, còn giữ cái ý thức đạo đức đó để làm gì? Nó có giúp nàng ấy thoát khỏi số phận của một vai phụ với công dụng làm bia đỡ đạn được không?
Sao Ôn Như Thủy lại không biết sự bất lực của hệ thống được chứ. Nó còn không ngừng phổ cập kiến thức cho nàng ấy về những tấm gương đã xuyên sách thành công ở các thế giới cổ đại, bắt nàng ấy phải học hỏi theo.
Nàng ấy thầm nghĩ, ở những thế giới các người xuyên sách kia đặt chân đến, nam nữ chính mà họ gặp chắc chắn không phải hạng người như Tần Chí và Bùi Chức.
Nếu họ gặp phải cặp nam nữ chính này thì nàng ấy không tin họ có thể thuận buồm xuôi gió mà tiến vào hậu cung của Hoàng đế, trở thành kế mẫu của nam nữ chính, rồi còn cướp đoạt ngai vị của Thái tử. Cứ chờ xem Thái tử sẽ xử đẹp họ như thế nào.
Cho nên, thật lòng không phải nàng ấy nhát gan mà là nàng ấy thực sự không đấu lại nam nữ chính.
*
Giữa tháng Ba, Trấn Bắc quân áp giải A Hãn Sát Vương tử của Địch tộc Bắc Man về kinh.
Thảo nguyên Bắc Man có tất cả mười tám bộ tộc, trong đó hùng mạnh nhất là Địch tộc. Lãnh thổ mà họ chiếm giữ cũng là lớn nhất. Địch tộc đã dựng nên vương đình trên thảo nguyên, thủ lĩnh của họ tự xưng là A Hãn Vương.
A Hãn Vương có cả thảy mười ba nhi tử.
Người mà ông ta yêu thương nhất chính là Ngũ Hoàng tử A Hãn Sát. A Hãn Sát dũng cảm thiện chiến, tính tình hung hãn, khát máu và giết người không gớm tay nên không biết đã có bao nhiêu bá tánh, tướng sĩ của Đại Vũ đã phải bỏ mạng dưới vó ngựa và lưỡi loan đao của hắn ta.
Việc Trấn Bắc quân bắt sống được A Hãn Sát không chỉ nâng cao sĩ khí của tướng sĩ Đại Vũ, mà đồng thời còn giáng một đòn nặng nề vào Địch tộc Bắc Man khiến A Hãn Vương nổi giận đến cực điểm.
Khi Trấn Bắc quân tiến vào thành, A Hãn Sát bị nhốt trong một chiếc xe tù, áp giải thẳng về kinh.
Dân chúng đứng dọc hai bên đường chào đón Trấn Bắc quân khải hoàn trở về, đồng thời dùng ánh mắt vừa tò mò vừa căm ghét nhìn chằm chằm vào vị Vương tử của Địch tộc trong xe tù.
Kể từ lúc bị bắt đến nay đã mấy tháng trôi qua, tuy Đại Vũ không giết A Hãn Sát nhưng cũng không hề đối đãi tử tế. Lúc này, thân hình cao lớn của hắn ta trông vô cùng gầy gò.
A Hãn Sát ngồi trong xe tù, trên người vẫn mặc trang phục của Địch tộc, mái tóc rối bù, bộ râu rậm rạp che gần hết nửa khuôn mặt khiến người ta không thể nhìn rõ được vẻ mặt của hắn ta.
Chỉ có đôi mắt hung tợn là vẫn cho thấy rằng dù đã trở thành tù nhân, hắn ta vẫn chưa từng khuất phục trước kẻ thù.
Thế nhưng, dáng vẻ thảm hại và gầy gò của hắn ta lại khiến dân chúng Đại Vũ hả hê reo hò. Họ ném rau củ thối, trứng gà ung đã chuẩn bị từ trước vào người hắn ta. Thậm chí có đứa trẻ còn nhặt đá ném hắn ta, tuy không gây thương tích gì nhiều nhưng lại mang tính sỉ nhục cực lớn.
Thám tử Bắc Man trà trộn trong đám đông nhìn thấy cảnh này, khí huyết sôi trào, hai mắt đỏ ngầu, chỉ hận không thể lao đến cứu Vương tử của mình.
Đáng tiếc, đây là Kinh thành của Đại Vũ và xung quanh đều là tướng sĩ Đại Vũ, bọn họ không thể hành động thiếu suy nghĩ, thậm chí còn không thể để lộ thân phận thám tử của mình.
Thám tử Bắc Man chỉ có thể nén giận, cho đến khi đoàn quân và xe tù đi khuất, trong lòng bọn họ vẫn cảm thấy khó chịu đến mức khó thở.
Sau khi trời tối, thám tử Bắc Man lại lợi dụng màn đêm tìm đến một căn nhà nhỏ không mấy nổi bật.
Trong nhà có một thanh niên gầy gò, dáng vẻ thư sinh nho nhã đang ngồi. Chỉ có điều, sức khỏe của người này có vẻ không được tốt lắm, thỉnh thoảng lại đưa tay che miệng ho khan. Khi tay áo trượt xuống sẽ để lộ cổ tay mảnh khảnh cùng làn da trắng bệch, bên dưới có thể thấy rõ những mạch máu màu xanh.
Gã thám tử của Bắc Man là một đại hán mặt sẹo, tên là A Tháp Khắc.
Hắn ta đã nằm vùng ở Kinh thành Đại Vũ nhiều năm, không chỉ nói thông thạo tiếng nói tao nhã của Đại Vũ mà hành vi cử chỉ cũng giống hệt người bản xứ. Rất hiếm người biết được thân phận thật của hắn ta.
Thậm chí, hắn ta còn tự đặt cho mình một cái tên của người Đại Vũ: Viên Khắc.
Thanh niên ốm yếu lên tiếng hỏi: "Viên Khắc, ngươi đột nhiên muốn gặp tiểu tướng quân của chúng ta là có chuyện gì?"
Viên Khắc cau mày, không chút khách khí mà hỏi thẳng: "Thương tiên sinh, Cơ Đàm Chi đâu?" Người hắn ta muốn gặp là Cơ Đàm Chi, chứ không phải một gã phụ tá ốm yếu bệnh tật trong phủ Trấn Quốc Tướng quân.
Thương tiên sinh ho khẽ vài tiếng, mỉm cười đáp: "Tiểu tướng quân có việc bận không thể đến nên đã phái ta qua xem ngươi có việc gì."
"Có việc bận ư? Hay là bận cả ngày điên cuồng vui chơi với Quận chúa muội muội của hắn ta ở bên ngoài?" Viên Khắc mỉa mai.
Thương tiên sinh không hề tỏ ra tức giận, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào hắn ta: "Ngươi đến đây là vì vị Vương tử của Địch tộc, phải không?"
Sắc mặt Viên Khắc trở nên lạnh lẽo, trong lòng thầm chửi rủa những kẻ Đại Vũ bỉ ổi và xảo quyệt này lúc nào cũng thích đùa giỡn người khác, rõ ràng biết rồi mà còn cố hỏi.
Hắn ta dùng một giọng điệu gần như ra lệnh: "Ta muốn cứu A Hãn Sát Vương tử ra ngoài, hy vọng tiểu tướng quân của các ngươi sẽ ra tay giúp đỡ!"
"Không thể được!" Thương tiên sinh dứt khoát từ chối: "Nếu ngươi định dùng chuyện Thái tử bị ám sát vào lễ Thất tịch năm ngoái để uy hiếp tiểu tướng quân thì phải khiến ngươi thất vọng rồi. Chuyện này tiểu tướng quân của chúng ta không hề nhúng tay vào, tất cả đều do chính người Bắc Man các ngươi tự tay sắp đặt."
Viên Khắc gần như không kìm được ý muốn vung nắm đấm đánh chết tên người Đại Vũ đáng ghét này.
Hắn ta tức đến nỗi lồng ngực phập phồng dữ dội. Cuối cùng, hắn ta cũng hiểu ra tại sao mỗi lần hành sự, Cơ Đàm Chi đều không bao giờ nhúng tay vào, mặc cho bọn họ tự hành động. Hóa ra là để đề phòng chính bọn họ.
Cơ Đàm Chi quả thật rất bỉ ổi! Y lợi dụng bọn họ giết Thái tử của Đại Vũ để dọn đường cho mình, trong khi bản thân lại tỏ ra hoàn toàn trong sạch, không hề sợ hãi việc Hoàng đế của Đại Vũ tra xét.