Sau khi thái tử mất trí nhớ

Chương 123

Chớp mắt đã vào tháng hai.
Đầu tháng hai, tiết Long Sĩ Đầu vừa trôi qua thì tin thắng trận từ Bắc Cương đã truyền vào Kinh thành.
Mấy ngày gần đây, Trấn Bắc quân đã đánh bại đội kỵ binh tinh nhuệ của mười tám bộ tộc Bắc Man, hơn nữa còn bắt sống được A Hãn Sát Vương tử của Địch tộc Bắc Man ngay trên chiến trường. Giờ đây, đại quân Bắc Man đã phải rút quân hơn trăm dặm.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Tin tức này như giọt nước rơi vào chảo dầu sôi khiến toàn bộ hoàng triều Đại Vũ ngay lập tức sôi sục.
Chiêu Nguyên Đế vui mừng khôn xiết, hết lời khen ngợi sự dũng cảm của Trấn Bắc quân, đồng thời cũng không quên ca ngợi Thái tử và liệt kê từng công lao của hắn ngay trên triều.
Mãi cho đến lúc này các triều thần mới hiểu vì sao năm ngoái Thái tử cùng Nhị Hoàng tử, Tam Hoàng tử cứ thường xuyên chạy ra ngoại ô Kinh thành.
Hóa ra vào đầu mùa đông năm ngoái ở Bắc Cương, cuộc chiến giằng co giữa Đại Vũ và Bắc Man cuối cùng cũng đã có biến chuyển. Các tướng sĩ Đại Vũ sử dụng một loại cung đã được cải tiến đánh bại đội kỵ binh tinh nhuệ của Bắc Man nhiều lần, khiến chúng chịu tổn thất nặng nề.
Đầu năm mới, Bắc Man đã tập hợp sức mạnh của mười tám bộ tộc, phát động tấn công nhưng đều bị đội quân của Đại Vũ chặn lại.
Thậm chí, các chiến sĩ Đại Vũ còn phản công, tiến vào lãnh thổ Bắc Man. Mặc dù vì thời tiết khắc nghiệt nên sau đó họ phải rút lui nhưng suốt dọc đường đội quân đã thu được không ít chiến lợi phẩm từ các bộ tộc Bắc Man.
Nghe nói trên chiến trường, hai loại vũ khí mới là cung tên được cải tiến và nỏ lớn đã phát huy được sức sát thương cực lớn của chúng, đồng thời nâng cao sĩ khí.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Và chính Thái tử là người đã cung cấp bản vẽ của hai loại vũ khí cải tiến này.
Năm ngoái, Thái tử đã đích thân giám sát việc chế tạo hai loại vũ khí cải tiến này tại đại doanh ở ngoại ô Kinh thành, sau đó đã bí mật gửi chúng đến Bắc Cương.
Mặc dù Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử cũng tham gia vào việc này nhưng vì người đưa ra bản vẽ của hai loại vũ khí cải tiến ấy là Thái tử, vì vậy công lao này được tính cho Thái tử.
Lúc này, trên khắp các con phố lớn nhỏ trong Kinh thành đều đang sôi nổi bàn tán về việc này.
Ai nấy đều khen ngợi Thái tử. Tuy họ không hiểu những chuyện quốc gia đại sự nhưng cũng biết rõ sự hung bạo, tàn nhẫn của người Bắc Man. Năm nào, đội kỵ binh Bắc Man cũng kéo xuống phía Nam cướp bóc dân chúng Đại Vũ, hàng năm tại vùng biên giới có vô số bá tánh vô tội bị sát hại, không biết bao nhiêu tướng sĩ phải hy sinh.
Nhờ có Thái tử giám sát việc chế tạo loại vũ khí mới gây sát thương lớn cho Bắc Man, Trấn Bắc quân có thể bắt sống Vương tử Địch tộc Bắc Man. Cho nên có thể nói hắn đã góp công không hề nhỏ trong chiến thắng này. Giờ đây, uy danh của Thái tử đã đạt đến đỉnh cao.
Ngay cả những người vốn đã có hiền danh vì đã cứu trợ thiên tai như Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử cũng bị uy danh của Thái tử lấn át.
Các gián điệp ngoại quốc ẩn nấp trong Kinh thành hoảng hốt truyền tin tức này về quốc gia của họ, đồng thời cũng đẩy nhanh tốc độ điều tra về hai loại vũ khí mới mà Thái tử đã giám sát chế tạo tại đại doanh ở ngoại ô Kinh thành.
**
Tại Tứ Di quán, Gia Nhu Công chúa đã vô tình làm đổ chén trà trong tay.
Nàng ta đột ngột đứng dậy với vẻ thảng thốt: “Hóa ra đây chính là bí mật của đại doanh ở ngoại ô Kinh thành... Rốt cuộc các ngươi làm ăn kiểu gì thế, sao lại không thể điều tra được tin tức quan trọng như vậy! Toàn là bọn phế vật!”
Nàng ta tức giận mắng chửi sứ thần Nam Chiếu.
Sứ thần vừa lo lắng lại vừa ấm ức: “Công chúa, do người Đại Vũ quá kín miệng, lại có Thái tử đích thân trấn giữ nên không chỉ người của chúng ta mà ngay cả gián điệp của các nước khác cũng không thu thập được chút tin tức nào.”
Nếu không thì họ đã nhận được tin tức về việc Đại Vũ liên tục đánh bại đại quân của mười tám bộ tộc Bắc Man từ lâu rồi.
Không chỉ Kinh thành mà ngay cả khu vực Bắc Cương cũng được giữ kín như bưng, từ đó có thể thấy rằng Đại Vũ rất coi trọng những vũ khí mới được cải tiến này.
Gia Nhu Công chúa cũng hiểu điều này nhưng nàng ta thực sự không thể kiềm chế được nỗi sợ hãi trong lòng. Cho nên nàng ta chỉ đành xả nó ra dưới vỏ bọc tức giận.
Đại Vũ vốn là một quốc gia hùng mạnh. Dù cho bọn người Bắc Man hung ác, tàn bạo như những con sói máu lạnh trên thảo nguyên, đánh nhau với Đại Vũ suốt nhiều năm nay, gây biết bao tổn thất cho Đại Vũ nhưng vẫn không thể tiêu diệt được quốc gia này.
Các tướng sĩ Đại Vũ đã kiên cố chặn đứng gót sắt, ngăn đội kỵ binh Bắc Man tràn xuống phía Nam.
Giờ đây, với những vũ khí thần kỳ như vậy thì không chỉ người Bắc Man phải khiếp sợ, mà ngay cả các Di tộc ở Tây Nam cũng phải lo lắng. Họ e ngại rằng sau khi Đại Vũ đánh bại Bắc Man thì sẽ thừa thắng xông lên, tiến quân xuống phía Nam để dẹp yên Di tộc ở khu vực Tây Nam.
Gia Nhu Công chúa không hề muốn trở thành một nàng Công chúa mất nước, dù Nam Chiếu có yếu ớt đến đâu đi chăng nữa nhưng chỉ cần Nam Chiếu còn thì nàng ta vẫn là một Công chúa cao quý. Thế là nàng ta quyết định ngay lập tức.
“Ngươi tiếp tục cho người điều tra, chúng ta nhất định phải thu thập được bản vẽ của hai loại vũ khí này!” Nàng ta lạnh lùng nói: “Dù là trộm, cướp hay lừa thì cũng phải mang về cho ta! Nếu không đủ tiền thì cứ bảo phụ vương ta gửi đến!”
Nàng ta quyết tâm phải có bằng được hai loại vũ khí cải tiến của Đại Vũ.
Sứ thần bất đắc dĩ nói: “Công chúa, đây không phải là vấn đề vàng bạc! Vấn đề là Thái tử Đại Vũ nào phải là dạng hiền lành, người của chúng ta căn bản không thể thâm nhập vào đại doanh ở ngoại ô Kinh thành, hoàn toàn không thể tiếp cận những tin tức liên quan đến vũ khí ở đó.”
Nếu Thái tử Đại Vũ là kẻ vô dụng thì mấy quan viên sẽ không sợ hắn đến như thế. Đương nhiên là bọn họ cũng sẽ không rơi vào tình thế bế tắc như thế này. Gia Nhu Công chúa nghiến chặt hàm răng, trong lòng tràn đầy lo lắng. Thậm chí là giờ nàng ta đã thay đổi ý định. Nàng ta định quyến rũ Thái tử Đại Vũ, trở thành nữ nhân của hắn rồi từ đó mà lấy được bản vẽ vũ khí...
“Khụ khụ...” Một tiếng ho yếu ớt vang lên ở ngoài cửa.
Hai người trong phòng đồng loạt ngẩng đầu nhìn lại thì thấy hai nha hoàn của Nam Chiếu đỡ lấy Dương Quốc cữu, bước từng bước yếu ớt vào phòng.
“Dương đại nhân!”
“Cữu cữu!”
Gia Nhu Công chúa và sứ thần Nam Chiếu vội vàng tiến lên đỡ ông ta vào rồi lo lắng nhìn ông ta.
“Cữu cữu, sao người lại đến đây?” Gia Nhu Công chúa nhìn khuôn mặt gầy gò và sắc mặt xanh xao yếu ớt của ông ta thì trái tim lại thắt chặt.
Không phải là nàng ta không sợ đến Đại Vũ nhưng vì Nam Chiếu, nàng ta không có lựa chọn nào khác.
Hiện giờ, người thân duy nhất của nàng ta ở Đại Vũ chính là vị cữu cữu này. Nàng ta sợ rằng ông ta sẽ qua đời ở Đại Vũ thật, cuối cùng chỉ còn lại mình nàng ta bơ vơ. Đến lúc đó, nàng ta không biết mình sẽ bị những người Đại Vũ thù ghét Nam Chiếu hành hạ như thế nào.
Dương Quốc cữu được hai người đỡ ngồi xuống, ông ta yếu đến mức chỉ đi có vài bước mà đã suýt nữa ngất xỉu. Cả người ông ta toát mồ hôi lạnh, sắc mặt xanh trắng nhưng đôi mắt vẫn sáng rực và rất tỉnh táo.
“Ta đã nghe được mọi chuyện.” Ông ta thều thào nói: “Công chúa, Đại Vũ luôn phòng bị ngoại tộc, Hoàng đế Đại Vũ cũng rất lợi hại nên chúng ta cũng không thể xem thường Thái tử do một tay ông ta dạy dỗ... Nếu Công chúa muốn có được hai bản vẽ vũ khí này thì rất khó, chúng ta chỉ có thể tiếp cận từ những phương diện khác mà thôi.”
Ánh mắt Gia Nhu Công chúa ánh lên vẻ mừng rỡ, nàng ta hỏi nhỏ: “Cữu cữu, chúng ta nên tiếp cận từ đâu?”
Dương Quốc cữu đáp: “Cơ Đàm Chi!”
Đôi mắt Gia Nhu Công chúa sáng rực, nàng ta không khỏi nhìn về phía sứ thần. Sứ thần hiểu ý nên dẫn mọi người trong phòng rời đi, nhường lại không gian cho hai người.
“Cữu cữu, Cơ Đàm Chi có thể giúp chúng ta như thế nào?” Gia Nhu Công chúa tò mò hỏi.
Dương Quốc cữu thở hổn hển, nói tiếp: “Công chúa có điều không biết, thực ra mẫu thân của Cơ Đàm Chi chính là Tĩnh An Công chúa của Nam Chiếu chúng ta...”
Gia Nhu Công chúa ngẩn ra rồi hít một hơi thật sâu vì kinh ngạc. Nàng ta biết Tĩnh An Công chúa, đó là cô mẫu của nàng ta, là thân muội muội của phụ vương. Nghe nói năm xưa khi Nam Chiếu thất bại, Tĩnh An Công chúa đã theo sứ thần vào Kinh thành nhưng không may lại qua đời ngay tại đó.
Gia Nhu Công chúa không ngờ rằng Tĩnh An Công chúa mắc bạo bệnh năm đó lại để lại một nhi tử, mà còn là nhi tử của Trấn Quốc Tướng quân của Đại Vũ.
Nàng ta hiểu rất rõ tầm quan trọng của tin tức này, Trấn Quốc Tướng quân chính là người trấn giữ Tây Nam của Đại Vũ, uy hiếp Di tộc ở Tây Nam. Nhờ có ông ấy mà Di tộc ở khu vực Tây Nam mới phận, nghe nói Hoàng đế Đại Vũ cũng rất tin tưởng ông ấy.
Nếu truyền ra rằng nhi tử duy nhất của Trấn Quốc Tướng quân lại là nhi tử của Công chúa Nam Chiếu...
Lúc này, nàng ta lại nghe thấy Dương Quốc cữu nói: “Cơ Đàm Chi không phải là nhi tử của Trấn Quốc Tướng quân...”
Gia Nhu Công chúa: “... Cữu cữu, người nói gì?”
Dương Quốc cữu đã rất yếu rồi nên nói chuyện cũng đứt quãng: “Thật ra... Hắn ta là nhi tử của Hoàng đế Đại Vũ... Năm đó, khi Chiêu Nguyên Đế còn là Thái tử thì Nam Chiếu thất trận nên phải phái sứ thần vào Kinh và Tĩnh An Công chúa cũng nằm trong số đó... Tĩnh An Công chúa có dung mạo xinh đẹp như thần nữ, là sắc đẹp hiếm có trên đời nên ít có nam nhân nào có thể thoát khỏi sự hấp dẫn của nàng ấy. Đại vương rất sủng ái Công chúa, chăm sóc nàng ấy từng li từng tí nhưng sau khi Nam Chiếu thất bại, lại dâng nàng ấy cho Hoàng đế Đại Vũ...”