Sau khi thái tử mất trí nhớ

Chương 114

Ở Kinh thành, nơi duy nhất có thể mua đồ ngoại tộc là ở chợ phía Tây, thi thoảng còn có thể nhìn thấy thương nhân người Hồ và người Tây Dương ở đó nữa.
Nhưng khu chợ phía Tây vô cùng hỗn loạn, quý nữ của gia tộc lớn rất ít khi tới đó. Trước kia Bùi Chức chỉ tới đó vài lần cùng phụ thân để mở rộng tầm mắt.
Từ sau khi phụ thân qua đời, nàng đã không tới chợ phía Tây nữa.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Tuyên Nghi Quận chúa tươi cười, cầm một cái chai bằng đồng khung vàng nạm ngọc bích đồng lên: “A Thức, đây là nước hoa hoa hồng, thơm cực kỳ. Nghe nói là đồ thương nhân người Hồ mới mang đến, giá cả vô cùng đắt đỏ. Rất nhiều cô nương trẻ tuổi đều đến đó mua thứ này, xịt lên người thơm ngào ngạt… Còn cái này là sư tử kim đồng, ánh vàng rực rỡ, nhìn rất oai phong…”
Nàng ấy cầm từng món đồ lên giới thiệu, ước chừng có mười mấy món, sau đó đẩy hết tất cả về phía Bùi Chức.
Hiển nhiên đây là lần đầu tiên Tuyên Nghi Quận chúa đến chợ phía Tây Kinh thành. Nàng ấy nhìn hoa cả mắt nên mua hết mọi thứ, cả đắt lẫn rẻ.
Bùi Chức cầm một con lật đật màu sắc rực rỡ lên, hỏi: “Sao người lại đến chợ phía Tây? Công chúa không nói gì à?”
“Mẫu thân không nói gì, bởi vì ta được đại ca dẫn đi.” Hai mắt Tuyên Nghi Quận chúa sáng ngời: “Dạo này đại ca thường tới tìm ta, đưa ta đi chơi. Không ngờ trong Kinh thành còn có nhiều nơi thú vị như vậy, trước kia không có ai dẫn ta đi cả…”
Nghe mà chua xót biết bao, rõ ràng nàng ấy là nữ nhi của Trưởng Công chúa, ngoại tôn nữ của Thái hậu, lớn lên trong sự yêu chiều và đủ đầy nhưng từ nhỏ đến lớn, Tuyên Nghi Quận chúa vẫn luôn cô đơn một mình, không có bằng hữu tri kỷ hay tỷ muội tâm giao để thổ lộ tâm sự. Nơi nàng ấy sống lâu nhất chính là phủ Công chúa và Từ Ninh cung.
Nàng ấy cũng muốn được như An Ngọc, có biểu tỷ muội ruột thịt chơi cùng, có huynh trưởng dẫn đi khắp nơi.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nhưng hiện tại nàng ấy cũng có đại ca dẫn đi chơi rồi.
Bùi Chức nhìn đôi mắt sáng ngời và thái độ tôn sùng, thân thiết với Cơ Đàm Chi của Tuyên Nghi Quận chúa, khẽ nhướng mày.
Sau một hồi hỏi đáp, Bùi Chức nhanh chóng đoán được tình hình sinh hoạt dạo gần đây của nàng ấy.
Cứ cách khoảng một, hai ngày là Cơ Đàm Chi sẽ đến phủ Công chúa đưa Tuyên Nghi Quận chúa đi chơi. Bọn họ là đường huynh muội, không cần tránh hiềm nghi nên Tuyên Nghi Quận chúa đã được đến rất nhiều nơi trước đây nàng ấy không thể đến.
Có thể thấy Cơ Đàm Chi rất quan tâm đến Tuyên Nghi Quận chúa, đến mức nàng ấy tạm thời quên Tam Hoàng tử - người nàng ấy thích nhất, đường huynh vốn xa lạ ban đầu cũng trở thành đại ca thân thiết nhất.
Bùi Chức ra vẻ lơ đãng hỏi: “Dạo này Cơ tiểu tướng quân không bận à?”
Tuyên Nghi Quận chúa cười tủm tỉm, đáp: “Ta hỏi đại ca rồi. Đại ca nói dạo này huynh ấy không vội, có thời gian chơi với ta. Đến năm sau huynh ấy sẽ rất bận nên mới tranh thủ đưa ta đi chơi trước khi sang năm mới, cho ta được mở rộng tầm mắt.”
Ban đầu nàng ấy không quen, không muốn đi chơi với Cơ Đàm Chi cho lắm, chỉ là sau vài lần, nàng ấy lại cảm nhận được niềm vui chưa từng có, thậm chí ngày nào cũng mong y tới.

Khi rời khỏi Từ Ninh cung, mấy cung nhân đi theo Bùi Chức đều cầm theo một đống đồ Tuyên Nghi Quận chúa tặng cho nàng.
Sau khi biết việc này, Thái hậu cười hỏi: “Sao cháu lại tặng cho Thái tử phi hết rồi? Chẳng phải lúc trước cháu còn nói mình rất thích mấy thứ đó, dù An Ngọc đòi cũng không cho hay sao?”
Tuyên Nghi Quận chúa ngượng ngùng đáp: “Đó vốn là đồ cháu mua cho A Thức, cháu cũng mua cho An Ngọc, chỉ là hình như An Ngọc không muốn nhận…”
Nàng ấy mếu máo, An Ngọc rất quá đáng, cố ý đòi mấy đồ nàng ấy mua cho A Thức, vậy nên nàng ấy chỉ có thể nói như vậy.
Thái hậu cười to: “Vậy thì không hay rồi, cẩn thận không An Ngọc tức giận, nói xấu cháu với Tam Hoàng tử đấy.”
Tuyên Nghi Quận chúa lập tức sững sờ.
Nàng ấy thật sự không nghĩ tới điều này nên sốt ruột đứng lên: “Thế... Thế cháu phải làm sao bây giờ ạ?”
Thái hậu đang định nghĩ cách cho Tuyên Nghi Quận chúa thì lại thấy nàng ấy ngồi xuống: “Thôi, dù gì An Ngọc cũng tức giận, có sốt ruột cũng vô dụng, cứ như vậy đi ạ.”
Thái hậu: “…”
Bà ấy nhất thời trợn mắt há hốc mồm, cảm thấy bản thân không hiểu nổi mấy tiểu cô nương thời nay đang nghĩ gì. Chẳng lẽ là vì bà ấy đã già nên không theo kịp suy nghĩ của mấy tiểu cô nương sao?
Tuyên Nghi Quận chúa cười nói với Thái hậu: “Trước kia An Ngọc đã ghét cháu rồi, giờ cũng chẳng quý cháu hơn là mấy. Dù có cháu có lấy lòng An Ngọc hay không thì đều như vậy. Thế thì thôi.”
Thái hậu cười hỏi: “Cháu thật sự không sợ An Ngọc đi tìm Tam Hoàng tử, khiến Tam Hoàng tử ghét cháu à?”
Tuyên Nghi Quận chúa im lặng một lát rồi cắn môi trả lời: “Ngoại tổ mẫu, nếu Tam Hoàng tử biểu ca dễ dàng chán ghét cháu như vậy, cháu…” Trông nàng ấy như sắp khóc nhưng lại cố nhịn: “Cháu sẽ đi tìm A Thức.”
“Tìm Thái tử phi chống lưng cho cháu sao?” Thái hậu nhướng mày, thầm nghĩ dù Thái tử phi là trưởng tẩu cũng không tiện nhúng tay vào việc của phu thê đệ đệ mà?
“Đương nhiên là không rồi ạ. Cháu chỉ cần tìm A Thức trò chuyện là sẽ vui lên.” Tuyên Nghi Quận chúa cười tươi: “Cháu phát hiện mỗi khi nói chuyện với A Thức, dù cháu đang buồn đến mấy cũng sẽ nhanh chóng vui vẻ trở lại.”
Thái hậu: “…”
**
Chạng vạng, quả nhiên tuyết bắt đầu rơi.
Tuyết càng rơi càng dày, Bùi Chức đứng dưới hành lang nhìn bầu trời dần tối, không khỏi lo lắng cho Tần Chí - người đang ở doanh trại ngoại ô Kinh thành.
Ban đêm, Bùi Chức chờ mãi, đến khi ngủ gà ngủ gật thì hắn mới về.
Nghe thấy tiếng động lạ vang lên trong phòng, nàng choàng tỉnh giấc, vừa mở mắt ra đã thấy Tần Chí đang cởi chiếc áo choàng dính tuyết. Hắn quay đầu nhìn qua, khuôn mặt dữ dằn còn vương bông tuyết lập tức trở nên dịu dàng.
“Ta đánh thức nàng à? Sao nàng không lên giường ngủ?”
Bùi Chức ngáp: “Ta chờ chàng mà.”
Nàng tự nhiên đi tới chỗ Tần Chí, duỗi tay muốn chạm vào hắn nhưng hắn lại né tránh.
“Người cô đang lạnh, nàng chờ một chút.”
Tần Chí vào tịnh phòng thay quần áo ướt nhẹp vì tuyết, sau đó tắm nước ấm rồi mới đi ra với mái tóc hơi ẩm.
Vì Thái tử điện hạ đột ngột trở về nên cung nhân hầu hạ trong điện đều trở nên bận rộn. Chẳng mấy chốc đã có người bưng bát canh nóng hầm hập tới cho hắn lót bụng.
“Điện hạ, chàng ăn một ít trước đi.” Bùi Chức bảo hắn.
Tần Chí ngồi xuống, cầm đũa xì xụp ăn canh, tốc độ rất nhanh.
Bùi Chức nhìn là biết hắn chưa ăn tối, đang đói bụng nên nhanh chóng sai người mang thêm ít đồ ăn tới, nhân tiện hâm nóng bình rượu gạo để xua đi cái lạnh trong cơ thể hắn.
Ăn uống no đủ xong thì cũng đã khuya.
Hai người không vội vã nghỉ ngơi mà ngồi nói chuyện bên hốc sưởi.
Tần Chí thuật lại chuyện cải tạo binh khí với Bùi Chức, cho biết Hoàng thượng đã đưa cung liên hợp kiểu mới và nỏ giường đến doanh trại ngoại ô phía Tây, các thợ thủ công đang gấp rút làm việc ngày đêm để đẩy nhanh tiến độ, đã có vài lô được đưa đến Bắc Cương và giao cho Trấn Bắc Hầu.
Vì có mấy binh khí kiểu mới này nên sau chiến sự giữa Đại Vũ và Bắc Man năm nay, Đại Vũ không chỉ ngăn Bắc Man xuôi nam cướp bóc mà còn giết được rất nhiều người Bắc Man, cướp chiến mã của bọn họ.
Nói xong, Tần Chí mỉm cười nắm tay Bùi Chức: “May nhờ A Thức giỏi giang, cải tạo ra cung liên hợp kiểu mới và nỏ giường nên mới giúp tướng sĩ và bá tánh Đại Vũ tránh khỏi cái chết.”
Hắn chân thành cảm ơn nàng, cũng rất vui vẻ vì có thể giảm bớt thương vong.
Bùi Chức hơi ngượng ngùng vì lời khen của hắn: “Thật ra ta không phải người cải tạo, ta học được từ người khác cả đấy.”
“Nàng học từ ai vậy?” Tần Chí tò mò thấy rõ.
“Một… Hiệp khách ta tình cờ gặp được.”
Thấy nàng không muốn nhiều lời, ánh mắt Tần Chí hơi buồn bã nhưng hắn cũng không dò hỏi tới cùng. Có vài bí mật nếu nàng không muốn nói thì hắn sẽ không hỏi.
Hắn chỉ cần biết nàng vĩnh viễn đều là Thái tử phi của hắn là được!
Tuyết rơi rất dày, mãi đến sáng hôm sau vẫn chưa ngừng.
Rất nhiều người đều không muốn ra ngoài trong cơn tuyết lớn như vậy, hơn nữa hôm nay không có triều hội, Thái tử điện hạ hiếm có lúc được ngủ nướng.
Hắn ngủ nướng, Bùi Chức còn lười hơn cả hắn. Nàng vùi đầu vào lòng Tần Chí, nhất quyết không chịu rời giường. Mỗi khi hắn cử động, nàng sẽ vỗ hắn một cái ngụ ý không cho hắn dậy, làm hắn không dám tự tiện đứng dậy rời đi.
Thật là một cô nương khó chiều!
Tuy Thái tử gia chê bai nhưng trong lòng lại rất hạnh phúc, ôm ghì Bùi Chức vào lòng.
Khó chiều cũng được, vậy còn tốt hơn khi mới thành thân. Hồi đó tối nào nàng cũng sẽ bừng tỉnh giữa đêm, lăn qua lăn lại một hồi, rõ ràng là không ngủ ngon. Tất nhiên Tần Chí cảm nhận được sự bất an cả trong lúc ngủ của nàng, nàng đề phòng tất cả mọi người xuất hiện bên cạnh, cả hắn cũng không phải là ngoại lệ.
May mà sau mấy ngày làm quen, cuối cùng Bùi Chức cũng không đề phòng hắn trong lúc ngủ, có thể thoải mái say giấc trong lòng hắn.
Điều này chứng tỏ nàng bắt đầu tin tưởng và đón nhận hắn.
Không có gì làm Tần Chí vui hơn nữa.
Hắn sẽ không tìm hiểu rốt cuộc nàng đã trải qua chuyện gì, tại sao lại hành động mâu thuẫn như vậy, miễn sao nàng ở bên cạnh hắn là được.
Mãi đến lúc ánh mặt trời sáng ngời phủ khắp muôn nơi, cuối cùng Bùi Chức cũng vừa ngáp vừa ngồi dậy.
Tần Chí đã mặc y phục chỉnh tề, hắn quay lại giường, ôm cô nương khó chiều đang ngáp lên, không cần cung nhân giúp đỡ mà tự mình giúp nàng mặc y phục.
“A Thức, nàng buồn ngủ lắm à?” Hắn không khỏi khó hiểu.
Rõ ràng tối hôm qua hắn không hề quấy rầy nàng, chỉ yên lặng ôm nàng ngủ, sao trông nàng vẫn mệt mỏi như vậy?
Bùi Chức oán trách liếc nhìn Tần Chí, nàng mệt là do ai chứ? Nếu tinh thần lực của hắn không quấn lấy nàng cả đêm thì nàng sẽ mệt đến vậy sao?
Tần Chí bỗng nhớ tới điều gì đó, vẻ mặt hơi chần chờ.
Hắn yên lặng giúp Bùi Chức mặc y phục rồi nhìn mái tóc rối tung của nàng, thử giúp nàng búi tóc vài lần, song do hắn quá vụng về nên tóc nàng vẫn nhanh chóng rơi ra. Cuối cùng Tần Chí vẫn phải thừa nhận bản thân bó tay với tóc của nàng.
Bùi Chức không làm khó hắn: “Điện hạ, chàng gọi Cẩm Vân vào đi.”