Dường như hệ thống cũng đã tuyệt vọng với tình hình hiện tại, cả hệ thống im thin thít, không hề lên tiếng.
Cho đến khi Hoàng thượng dẫn theo ba vị Hoàng tử rời đi, ai nấy trong Từ Ninh cung đều giữ nụ cười tươi rói, tâm trạng vô cùng vui vẻ.
Đám cung phi vừa được diện kiến Hoàng thượng lại còn có thể hàn huyên vài câu với Hoàng thượng đều cảm thấy mỹ mãn. Đợi đến khi thấy vẻ mặt Thái hậu thoáng hiện nét mệt mỏi, mọi người thức thời cáo lui.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Lúc Bùi Chức chuẩn bị rời đi, Tuyên Nghi Quận chúa đột nhiên gọi nàng lại.
Hai người cùng đi sang thiên điện của Từ Ninh cung để trò chuyện.
Thấy Tuyên Nghi Quận chúa nhìn mình bằng ánh mắt lấp lánh, trên mặt là vẻ nũng nịu, Bùi Chức biết ngay hôm nay mình lại phải làm thùng rác cảm xúc cho nàng ấy rồi.
Cung nhân trong Từ Ninh cung rất biết ý, đã chuẩn bị sẵn trà và điểm tâm, sau đó lặng lẽ lui ra, để lại không gian riêng cho hai người.
Tuyên Nghi Quận chúa vui sướng nói: “A Thức, hôm nay Mai Quý phi và An Ngọc đối xử với ta rất dịu dàng, đây là lần đầu tiên đấy… Ta chẳng biết nói sao cho hết cảm giác trong lòng nữa…”
Bùi Chức uống một ngụm trà, hỏi: “Vậy trong lòng ngươi nghĩ sao?”
Dù có ngây thơ đến đâu thì cũng nên có vài suy nghĩ chứ nhỉ?
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Ánh mắt Tuyên Nghi Quận chúa lặng lẽ nhìn ra khung cửa phủ màn lụa. Hôm nay gió bắc thổi mạnh, gào rít bên ngoài cửa sổ, mang theo hơi lạnh của mùa đông.
“Đương nhiên là ta rất vui, nhưng lại cảm thấy có gì đó không đúng…”
Tuy thái độ của Mai Quý phi và An Ngọc Công chúa khiến nàng ấy hết sức mừng rỡ, song nàng ấy cũng không đến mức bị vui mừng làm mụ mị đầu óc.
Nàng ấy chưa từng quên thái độ trước đây của mẹ con Mai Quý phi đối với mình. Đó là kiểu ngoài cười nhưng trong không cười, trong mắt thường ẩn chứa vẻ khinh thường không thể che giấu. Nhiều khi An Ngọc Công chúa còn liên thủ với các nữ tử trong tông thất ngấm ngầm bày mưu khiến nàng ấy xấu mặt.
Tuy nàng ấy ngây thơ nhưng không phải kẻ ngu.
Hôm nay thái độ của bọn họ đổi thay quá nhanh khiến nàng ấy vừa mừng vừa có cảm giác không chân thực.
Chẳng lẽ là vì Hoàng thượng thúc thúc ban hôn, mọi chuyện không thể thay đổi nữa nên mẹ con Mai Quý phi đành phải chấp nhận nàng ấy, từ đó mà thay đổi thái độ với nàng ấy?
Tuyên Nghi Quận chúa luôn thích nghĩ về người khác theo hướng tích cực, song có một mẫu thân như Khang Bình Trưởng Công chúa, nàng ấy chẳng thể nào tin rằng thiên hạ này toàn là người tốt.
Tâm trạng nàng ấy rối bời, chỉ muốn tìm một người để giãi bày, mong có người giúp nàng ấy phân tích rõ ràng tình hình.
Bùi Chức không vội lên tiếng phân tích cho nàng ấy nghe, chỉ khẽ nói: “Nếu ngươi đã không chắc chắn thì cứ từ từ quan sát thêm, nghĩ kỹ thêm. Cùng lắm thì có thể hỏi hoàng tổ mẫu và mẫu thân ngươi.”
“Mẫu thân ta ư?” Tuyên Nghi Quận chúa giật mình.
Ngoại tổ mẫu thì còn được, chứ mẫu thân nàng ấy thì...
Nghĩ tới ngày thánh chỉ ban hôn được tuyên đọc, mẫu thân nàng ấy tức giận xông vào cung, nàng ấy trốn sau rèm nghe lén cuộc trò chuyện giữa ngoại tổ mẫu và mẫu thân. Dáng vẻ tức giận của mẫu thân khi ấy khiến nàng ấy không khỏi sợ hãi.
Mấy hôm nay nàng ấy không dám về phủ Công chúa, phải tạm lánh ở Từ Ninh cung.
Bùi Chức nói: “Dù sao Trưởng Công chúa cũng là mẫu thân của ngươi, bà ấy sẽ không giận ngươi mãi đâu.”
Tuyên Nghi Quận chúa do dự chốc lát, cuối cùng chỉ nói: “Vậy ta đi hỏi ngoại tổ mẫu thôi.”
Hai người trò chuyện một lúc, thấy trời đã xế chiều, Bùi Chức bèn cáo từ rời đi.
Chiều tối Thái tử trở về Đông cung, vừa thấy Thái tử phi đang lười biếng nằm nghiêng trên tháp mỹ nhân liền bước tới ôm lấy nàng, không nói không rằng đặt một nụ hôn lên má nàng.
Bùi Chức: “... Điện hạ vừa về, còn chưa rửa mặt rửa tay đâu đấy.”
Thái tử: “Nàng chê cô dơ à?”
“Đương nhiên là không!” Bùi Chức vội vàng đáp: “Chỉ là hôm nay chàng bận rộn bên ngoài cả ngày, lại từ ngoài cung trở về, trên người vướng chút bụi bặm, vẫn nên rửa mặt rửa tay trước thì hơn.”
Nói tới nói lui vẫn là ngầm chê hắn mới từ bên ngoài về, người đầy bụi bặm đấy sao.
Thái tử điện hạ nhìn nàng bằng ánh mắt âm trầm, sắc mặt đầy u ám và hung tàn.
Đám cung nhân có mặt sợ đến mức hai chân run rẩy, rụt rè quỳ xuống, cúi gằm đầu, chỉ mong có thể lập tức biến mất khỏi nơi này. Ai nấy đều lo lắng cho Thái tử phi, chẳng rõ nàng lấy đâu ra dũng khí mà to gan như thế. Nhỡ đâu điện hạ không kìm được cơn giận, ra tay đánh người thì biết làm sao?
Thế nhưng Bùi Chức lại không hề sợ hãi, còn chủ động lại gần đặt một nụ hôn nhẹ lên khóe môi hắn, ánh mắt lấp lánh như những vì sao rơi rải rác khắp trời.
Nàng tươi cười nhìn hắn, thấy sắc mặt hắn vẫn chưa khá lên bèn đưa tay nâng mặt hắn, hôn thêm mấy cái nữa, cuối cùng cũng xoa dịu được cơn bực dọc trong lòng Thái tử gia rồi giục hắn đi rửa mặt.
“Ta đói rồi, đang chờ điện hạ cùng dùng bữa đấy. Không có điện hạ, ta ăn chẳng thấy ngon miệng gì cả.”
Câu này khiến Thái tử điện hạ vô cùng vừa lòng, cuối cùng sắc mặt cũng bình thường trở lại. Hắn bình thản rửa mặt bằng nước trong thau nước mà cung nhân đưa tới.
Dùng xong bữa tối, hai người lại trở về nằm rúc vào nhau trên giường sưởi.
Bùi Chức nằm gọn trong lòng Thái tử điện hạ, mượn tay hắn để đọc sách. Mỗi khi nàng xem xong một trang, hắn lại lật sang trang tiếp theo, hết lòng làm máy lật sách cho nàng cứ như không biết chán.
Tần Chí thấy sách nàng đọc là một cuốn du ký, bèn mỉm cười hỏi: “Nàng thích xem sách du ký về phong tục tập quán các vùng sao?”
Bùi Chức khẽ đáp vâng: “Không thể tùy tiện ra ngoài, biết thêm một chút về thế giới bên ngoài cũng tốt.”
Tần Chí hoàn toàn tán đồng với câu nói này. Người chưa từng bước ra ngoài sẽ không bao giờ hiểu thế giới bên ngoài rộng lớn đến nhường nào, trời cao đến đâu, đất xa bao nhiêu, phong cảnh rực rỡ ra sao. Bọn họ sẽ cứ ngỡ hoàng thành bé nhỏ này đã là cả thế giới.
Phải biết rằng ngoài hoàng thành còn có giang sơn bao la hùng vĩ, những cổ thành trầm mặc hàng ngàn năm, còn có biết bao câu chuyện do những con người bình dị mà phi thường để lại…
“Đợi đến sau này khi có thời gian, cô sẽ đưa nàng đi ngao du một phen.”
Bùi Chức ngẩng đầu nhìn hắn: “Vậy đa tạ điện hạ nhé.”
Tối đó, sau khi phu thê vận động một phen, hai người nằm ôm nhau thủ thỉ chuyện trò.
Bùi Chức kể lại những điều mình nhìn thấy nghe được trong Từ Ninh cung hôm nay. Nàng dùng ngôn từ hóm hỉnh, còn tái hiện thần thái biểu cảm của từng người vô cùng sống động, khiến Thái tử điện hạ có cảm giác như chính mình cũng đang có mặt tại đó.
Hắn cũng bật cười theo.
Cười xong, hắn bắt đầu buông lời phê bình: “Lão tam muốn mượn thế của phủ Trấn Quốc Tướng quân nên mẹ con Mai Quý phi và An Ngọc mới thay đổi thái độ với Tuyên Nghi, loại giả dối này thật khiến người ta buồn nôn. Trái lại Lệ Quý phi là kẻ khôn ngoan, bà ta chưa từng hé miệng trước mặt lão nhị, lão nhị ngốc nghếch thế kia cũng là một phần do bà ta dạy dỗ mà ra...”
Những lợi ích xoay quanh hôn sự của Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử, Tần Chí đều nhìn thấu, thậm chí còn rất rõ ràng.
Bùi Chức không nhịn được mà hơi nhổm dậy, nhìn chằm chằm nam nhân đang để trần nửa người trên, hai tay gối đầu nằm dài trên giường.
Tần Chí không vừa lòng kéo nàng trở về lòng mình, để nàng nằm lên người mình, cười nói: “Nàng nhìn cô như vậy là sao? Chẳng lẽ cho rằng cô ngốc nghếch, không nhìn ra được à?”
“Dĩ nhiên là không rồi!” Bùi Chức chưa bao giờ xem thường những người có tinh thần lực. Những người sở hữu tinh thần lực đều là những người có khả năng học tập cực kỳ mạnh, kẻ ngu cũng có thể hóa thành thiên tài.
Từng có học giả nói rằng, sự tiến hóa tiếp theo của nhân loại chính là sự tiến hóa của tinh thần lực.
Sớm muộn gì tinh thần lực cũng sẽ trở thành tài sản quý báu nhất của loài người, thúc đẩy sự phát triển trí tuệ, mở ra một cuộc cách mạng triệt để của bộ não nhân loại.
Huống hồ Tần Chí là người bẩm sinh đã sở hữu tinh thần lực, từ nhỏ đã có khả năng học tập siêu việt, lại được những bậc trí giả xuất chúng nhất của triều Đại Vũ dạy dỗ, sao có thể là phường ngu muội cho được?
Chẳng phải tinh thần lực chính là thiên phú ông trời ban tặng cho hắn hay sao!
Tần Chí hôn khẽ lên má nàng, mỉm cười khen một tiếng: “Ngoan.”
Hắn vùi mặt vào cổ nàng, hôn lên dái tai nhỏ nhắn đáng yêu rồi nói bằng giọng trầm thấp quyến rũ: “Nàng cứ yên tâm, cho dù lợi ích sau lưng lão nhị và lão tam lớn đến đâu, bọn họ cũng không thể đấu nổi với phụ hoàng. Phụ hoàng tuyệt đối sẽ không phế cô vì bọn họ đâu…”
Bùi Chức hơi ngẩn người, không hiểu sao hắn lại tự tin đến thế. Không lẽ đằng sau còn có ẩn tình gì?
Chỉ tiếc Thái tử điện hạ không muốn nói thêm, có khả năng còn liên quan đến bí mật nào đó của hoàng gia.
Hôm sau, Thái tử vẫn rời khỏi Đông cung từ sáng sớm.
Bùi Chức sung sướng ngủ đến lúc trời sáng bạch mới chầm chậm tỉnh giấc, được cung nhân hầu hạ rửa mặt thay y phục, sau đó dùng bữa sáng.
Tuy khẩu phần bữa sáng của Thái tử phi không bằng Thái tử nhưng cũng vô cùng phong phú.
Sau khi dùng bữa sáng xong, Bùi Chức nhận được lời nhắn do người của Lệ Quý phi đưa tới, nói rằng Tề Ấu Lan và Ôn Như Thủy muốn đến bái phỏng nàng.
Bùi Chức suy nghĩ một lúc bèn gửi thiệp mời tới Tuyên Nghi Quận chúa, Tề Ấu Lan, Ôn Như Thủy và ba vị Công chúa trong cung, mời các nàng đến ngắm mai và ăn thịt nướng.
Đúng lúc bên Nội vụ phủ vừa đưa tới một con hươu, vốn định tối nay ăn yến tiệc toàn hươu với Thái tử gia, nhưng giờ dùng sớm một chút cũng không sao.
Sau khi thái tử mất trí nhớ