Trong khi cả Hầu phủ đều đang vui mừng vì thánh chỉ tứ hôn thì tại khách viện ở góc Tây Bắc của phủ Trấn Bắc Hầu, Ôn Như Thuỷ đang bất lực nhìn mẫu thân mình nổi điên.
Tiểu Tề thị tức giận mắng chửi không ngừng: "Dựa vào cái gì chứ? Dựa vào cái gì mà mọi thứ tốt đẹp đều thuộc về bọn họ, còn hai mẫu nữ chúng ta thì lại phải hy sinh? Con tiện nhân Lệ Quý phi đó đã cướp hết đồ của ta, cướp đi vinh hoa phú quý của ta vậy mà nàng ta không hề có chút hổ thẹn nào, ngay cả vị trí Hoàng tử phi cũng không chịu nhường cho nữ nhi của ta..."
Ôn Như Thủy ngắt lời bà ta: "Mẫu thân, người đừng nói nữa."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Tiểu Tề thị tức tối nhìn sang rồi nắm chặt cánh tay nàng ấy: "Còn ngươi nữa, ngươi cũng là đồ vô dụng! Ngay cả Nhị Hoàng tử mà cũng không quyến rũ được! Nếu ngươi có bản lĩnh thì bây giờ ngươi đã là Thái tử phi rồi, đâu cần phải thèm muốn gì cái vị trí Nhị Hoàng tử phi chứ? Ngươi đáng lẽ phải làm Thái tử phi, sớm muộn gì cũng phải bắt những kẻ nợ mẫu nữ chúng ta phải quỳ xuống trước mặt chúng ta cầu xin tha thứ..."
Mẫu thân của ta ơi, người đúng là dám nghĩ, dám nói!
Ôn Như Thủy thật sự hết cách, đành phải hỏi hệ thống: [Nhanh, nhanh, nhanh, có thuốc gì chữa bệnh tâm thần không, cho ta một viên.]
Hệ thống lạnh lùng, vô tình trả lời: [Xin lỗi, vì nhiệm vụ cứu vớt bia đỡ đạn của ký chủ không có chút tiến triển gì nên không thể mở khoá cửa hàng, cũng không thể sử dụng vật phẩm trong đó.]
Nói tóm lại là ký chủ quá vô dụng nên không có đạo cụ.
Đạo cụ mối tình đầu lúc trước là phần thưởng dành cho người chơi mới, dùng xong là hết.
Ôn Như Thủy chỉ còn cách ôm chặt lấy Tiểu Tề thị cho đến khi bà ta dần thoát khỏi trạng thái kích động, cuối cùng cũng mệt mỏi mà thiếp đi.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nàng ấy khó khăn lắm mới đưa được Tiểu Tề thị lên giường. Ai mà ngờ giữa trời đông lạnh giá thế mà người Ôn Như Thủy đổ đầy mồ hôi.
Nàng ấy mệt đến mức ngồi xuống chiếc ghế kê chân, cạn lời nhìn song cửa sổ dán giấy.
Cho đến lúc này, Ôn Như Thủy đã chắc chắn mẫu thân Tiểu Tề thị của mình mắc bệnh tâm thần.
Thật ra rất dễ hiểu, rõ ràng đều là đích nữ của Hầu phủ nhưng huynh tỷ đều có tiền đồ xán lạn. Huynh trưởng là Trấn Bắc Hầu trấn giữ một phương, trưởng tỷ là Quý phi trong cung. Chỉ có bà ta là bị đẩy đi liên hôn, gả xa đến Bắc Địa rét mướt khổ cực. Không chỉ vậy mà phu quân còn mất sớm, bà ta phải một mình nuôi sống con qua ngày, cô nhi quả phụ sống nương tựa vào nhau.
Vì tương lai của nữ nhi, bà ta quyết định trở về Kinh thành nhưng lại phát hiện mình đã rời đi quá lâu, lâu đến mức vật đổi sao dời.
Bà ta không còn là đích tiểu thư được chiều chuộng của Hầu phủ nữa mà là một cô thái thái, là quả phụ. Nơi này không còn là nhà của bà ta nữa, chỉ có thể ở nhờ trong một góc hẻo lánh nhất của phủ, tất cả phồn hoa náo nhiệt và vinh dự đều không liên quan gì đến bà ta.
Bà ta vốn không phải người có ý chí kiên định, cuối cùng bị sự chênh lệch quá lớn hành hạ đến phát điên cũng là chuyện bình thường.
Ôn Như Thủy cảm thấy mình thật đáng thương, không chỉ xuyên vào vai bia đỡ đạn thì thôi đi mà còn kèm theo một mẫu thân bị bệnh tâm thần. Vậy mà hệ thống ngoài việc chỉ tay năm ngón, lải nhải không ngừng ra thì chẳng giúp được gì.
Hệ thống mỉa mai: [Cuối cùng thì ngươi cũng nhận ra mình vô dụng rồi hả? Ta bảo ngươi đi quyến rũ nam chính thì ngươi lại nhát gan, không dám làm! Ngươi nói muốn noi gương tiền bối, nếu không quyến rũ được nam chính thì quay sang quyến rũ trưởng bối của nam chính, để nam nữ chính phải tôn ngươi làm mẫu thân khiến người ta không dám giở trò với ngươi nữa, cách đó cũng được. Nhưng ngươi nhìn xem, đã mấy tháng trời trôi qua rồi mà có thấy ngươi đi quyến rũ Hoàng đế đâu.]
Nói đến đây thì hệ thống cũng có một đống lời oán trách.
Nó là hệ thống cứu vớt bia đỡ đạn nhưng ký chủ không chịu tự cứu lấy mình, nó cũng đành bó tay.
Ôn Như Thủy cười gượng: [Không phải ta đang suy nghĩ đường lui sao, chỉ là ta luôn cảm thấy việc quyến rũ nam nhân thật nhàm chán, không có gì bảo đảm cả.]
[Vậy ngươi muốn cái gì mới gọi là đảm bảo?] Hệ thống lạnh lùng nói: [Ngươi phải nhớ kỹ, đây là thời đại phong kiến, hoàng quyền là trên hết. Việc quyến rũ nam chính và người cầm quyền mới là cách tốt nhất để bia đỡ đạn tự cứu mình. Nếu là ở thời hiện đại thì ta sẽ khuyến khích ngươi tự lập tự cường nhưng ở thời đại này, ta không thể khuyến khích ngươi làm như vậy được.]
Ôn Như Thủy hiểu ý của hệ thống, bị nó giục mãi cũng thấy phiền: [Được rồi, được rồi, qua mấy ngày nữa thì ta sẽ vào cung với đại biểu tỷ là được chứ gì.]
Lúc này, hệ thống mới tạm hài lòng nhưng vẫn sợ ký chủ lại kiếm cớ.
Rõ ràng di mẫu là Quý phi trong cung, muốn vào cung gặp lão Hoàng đế dễ như trở bàn tay thế mà Ôn Như Thuỷ cứ chần chừ, lề mề không chịu vào cung, cũng không biết nàng ấy đang nghĩ gì.
Nếu Ôn Như Thủy biết được suy nghĩ của hệ thống thì chắc chắn sẽ trợn trắng mắt.
Nàng cũng chẳng nghĩ gì nhiều, chỉ là không qua được cửa ải trong lòng.
Lúc đầu nói thì dễ chứ đến khi thực hiện mới biết khó khăn đến nhường nào. Dù sao lão Hoàng đế cũng là nam nhân của di mẫu, tương đương với di phụ, nếu nàng ấy ra tay với lão Hoàng đế thì chẳng phải là loạn luân hay sao?
Hơn nữa, nàng ấy cảm thấy nếu mình thực sự có ý đồ gì với lão Hoàng đế, e rằng Lệ Quý phi sẽ là người đầu tiên xé xác nàng ấy ra, theo sau đó là các cung phi khác.
Đừng đánh giá thấp sức quyến rũ của lão Hoàng đế, đó chính là một đại thúc trung niên chín chắn, anh tuấn, nắm giữ quyền lực trong tay.
Nam nhân như vậy chẳng khác nào hoóc-môn biết đi khiến nữ nhân mê mẩn. Chỉ e rằng đám phi tần trong cung đều bị ông ấy mê hoặc đến độ không còn biết gì, làm sao có thể cho phép một tiểu yêu tinh nào đó đến quyến rũ lão Hoàng đế được.
Vài ngày sau, Lệ Quý phi ở trong cung cũng cho người đến đón Tề Ấu Lan vào cung.
Lệ Quý phi rất yêu quý chất nữ nhà mẹ đẻ nên mỗi tháng đều cho người đón vào cung ở mấy ngày, chuyện này rất nhiều người đều biết. Hiện tại, Tề Ấu Lan đã trở thành Nhị Hoàng tử phi tương lai, bà ấy lại càng muốn bồi dưỡng tình cảm thật tốt với nhi tức tương lai.
Ôn Như Thủy lập tức chạy đến chỗ Tề lão phu nhân, ngỏ ý mình cũng muốn vào cung.
"Cháu đã lâu không gặp di mẫu, cháu muốn gặp di mẫu." Đối diện với ánh mắt dò xét của ngoại tổ mẫu, Ôn Như Thuỷ cúi đầu, nhỏ giọng nói: "Gần đây tình trạng của mẫu thân không được tốt lắm, cháu, cháu..."
Ôn Như Thủy biết không có ai là kẻ ngốc, nàng ấy đột nhiên nói muốn vào cung thì chắc chắn sẽ khiến người khác nghi ngờ. Vì vậy, nàng ấy chỉ đành tỏ ra yếu đuối để xua tan sự nghi ngờ của họ.
Quả nhiên, Tề lão phu nhân không hề nghi ngờ gì cả.
Bà ấy thầm thở dài vì biết rõ tình trạng của tiểu nữ nhi, chỉ cảm thấy tội nghiệp cho ngoại tôn nữ này.
Qua năm nay, Ôn Như Thuỷ cũng sắp mười sáu tuổi nhưng vẫn chưa thể xem mắt để chọn hôn sự.
Một là vì thân phận nàng ấy không cao không thấp, chỉ là một biểu cô nương trong phủ, lại thêm Tiểu Tề thị như bị ma nhập, trong lòng có chấp niệm nên những người mà Tề lão phu nhân chọn giúp thì bà ta không vừa ý một ai, cứ cho rằng thân phận của họ quá thấp. Hai là Ôn Như Thủy cũng cảm thấy mình mới mười lăm tuổi, còn chưa thành niên, thật sự không muốn thành thân sớm nên đã ngầm dùng ít thủ đoạn, định bụng ở lại phủ Trấn Bắc Hầu thêm vài năm nữa rồi mới tính.
Tất nhiên, nàng ấy biết người xưa thành thân sớm, nữ nhân thành thân muộn chẳng khác nào tội nhân của thiên hạ.
Nhưng nàng ấy chỉ là bia đỡ đạn, trước khi tính đến chuyện hôn sự thì vẫn nên giải quyết số phận của bia đỡ đạn trước đã, lỡ như nàng ấy thật sự không thoát được, giữa đường bỏ mạng thì tất cả đều là uổng công vô ích.
Cuối cùng, Tề lão phu nhân cũng không ngăn cản, chỉ dặn dò Tề Ấu Lan: "Cháu đã quen thuộc với cung cấm, sau khi vào cung phải chăm sóc muội muội cho tốt."
Tề Ấu Lan mỉm cười đồng ý.
Ôn Như Thuỷ cũng cười theo, trong lòng thầm thở dài.
Nàng ấy biết Tề lão phu nhân dặn dò như vậy không có gì sai, cũng là ý tốt. Nếu mẫu thân nàng ấy có mặt ở đây thì chắc lại thấy khó chịu, cảm thấy lão phu nhân đang đâm vào tim của hai mẫu nữ bọn họ.
Vì sao Tề Ấu Lan lại quen thuộc với với trong cung như vậy? Chẳng phải là vì nàng ấy sinh ra trong Hầu phủ ở Kinh thành, thường xuyên được Lệ Quý phi triệu kiến đó sao? Chỉ đáng thương cho hai mẫu nữ nàng ấy, trở thành vật hy sinh để Hầu phủ duy trì vinh hoa phú quý…
Sau khi có được câu trả lời mình muốn, Ôn Như Thủy trở về viện thu xếp, đồng thời báo tin này cho Tiểu Tề thị.
Tiểu Tề thị vẫn đang nằm trên giường dưỡng bệnh. Người xưa không có khái niệm về bệnh tâm thần mà Ôn Như Thủy cũng không muốn người khác coi Tiểu Tề thị là kẻ điên nên đã theo lời đại phu, nói bà ta vì lo nghĩ quá nhiều mà sinh bệnh.
Mọi người đều biết lý do bà ta lo nghĩ, chẳng phải cũng vì hôn sự của nữ nhi hay sao.
Khi Tiểu Tề thị nghe nói nàng ấy sắp tiến cung, bà ta lập tức như hồi quang phản chiếu, đôi mắt sáng rực lên, nắm tay nàng ấy nói: "Sau khi vào cung, con phải biểu hiện cho thật tốt, tốt nhất là có thể..."
Có thể gì chứ?
Da đầu Ôn Như Thủy tê rần, không đợi bà ta nói hết thì đã vội vàng nói: "Mẫu thân yên tâm, nữ nhi hiểu rõ. Con đang vội nên phải đi ngay đây."
Nói xong, nàng ấy cầm hành lý mà nha hoàn đã thu xếp rồi vội vàng rời đi.
Thời tiết hôm nay khá tốt, tuyết rơi mấy ngày cuối cùng cũng ngừng, bầu trời không còn u ám nữa.
Xe ngựa của phủ Trấn Bắc Hầu dừng lại trước cửa cung, hai người được cung nhân đã chờ sẵn ở đó dẫn vào rồi ngồi lên kiệu đi đến Chung Túy cung. Lệ Quý phi thương hai cô nương nhà mẹ đẻ nên đã bảo cung nhân chuẩn bị kiệu để đưa các nàng ấy đến đây.
Khi đến Chung Túy cung, Lệ Quý phi tươi cười gọi hai cô nương đến ngồi bên cạnh mình, trò chuyện với các nàng ấy.
Tề Ấu Lan thường xuyên tiến cung nên rất thân thiết với Lệ Quý phi. Bà ấy không chỉ là cô mẫu của nàng ấy mà còn là bà bà tương lai nên lại càng thân thiết hơn.
Ôn Như Thủy thì im lặng ngồi bên cạnh, nhìn hai người trò chuyện vui vẻ mà trong lòng bắt đầu thấy khó xử.
Dung mạo của Lệ Quý phi vừa có cao quý vừa diễm lệ, quả là một mỹ nhân hiếm có. Không chỉ vậy thân hình của bà ấy lại còn uyển chuyển, cân đối và cực kỳ nóng bỏng.
Ôn Như Thủy tự thấy mình cũng là một tiểu mỹ nhân nhưng tuổi còn nhỏ, dẫu có nét thanh xuân tươi trẻ thì cũng chẳng thể nào so bì được với một nữ nhân trưởng thành, đầy quyến rũ như Lệ Quý phi.
Chưa kể, nữ nhân trong cung còn mập ốm cao thấp, mỗi người một vẻ.
Hoàng thượng đã quen ngắm nhìn các loại mỹ nhân trong cung, nàng ấy có gì đáng để khiến ông ấy động lòng, thậm chí bất chấp luân thường đạo lý mà nạp nàng ấy? Chẳng lẽ lại dựa vào việc nàng ấy là chất nữ của Lệ Quý phi sao? Ôn Như Thủy càng nghĩ càng thấy nhiệm vụ quyến rũ trưởng bối của nam chính thật chẳng đáng tin, không biết những vị tiền bối xuyên không kia đã làm thế nào.
Chứ Ôn Như Thủy đã muốn đánh trống rút lui.
May mà ngày đầu tiên tiến cung, Hoàng thượng không đến hậu cung nên nàng ấy không cần phải lo nghĩ xem khi gặp ông ấy thì nên biểu hiện như thế nào.
Lệ Quý phi đã giữ hai chất nữ ở lại trong cung ít hôm.
Mặc dù bà ấy rất thân thiết với chất nữ Tề Ấu Lan mà bà ấy đã dõi theo từ nhỏ nhưng cũng hết mực thương xót Ôn Như Thuỷ, thương nàng ấy lớn lên ở Bắc Địa, phụ thân mất sớm.
Tình thương này còn xen lẫn cả tình yêu dành cho muội muội.
Dù sao bọn họ cũng là tỷ muội ruột cùng lớn lên, năm xưa muội muội Tiểu Tề thị vì gia tộc mà phải gả đến Bắc Địa xa xôi, đến tuổi trung niên thì phu quân lại mất thì sao không khiến bà ấy đau lòng cho được?
Ôn Như Thủy cảm nhận được sự thương xót và bao dung của Lệ Quý phi dành cho mình, lại càng cảm thấy việc quyến rũ Hoàng đế chẳng đáng tin. Nếu nàng ấy thực sự làm chuyện đó thì quả là không bằng cả cầm thú.
Vậy nên các vị tiền bối kia rốt cuộc đã làm thế nào để có thể thản nhiên làm nhiệm vụ như vậy?
Lệ Quý phi nắm tay Ôn Như Thủy nói: "Như Nhi yên tâm, di mẫu sẽ tìm cho con một phu quân như ý, để con được xuất giá một cách vẻ vang."
Ôn Như Thủy cố gắng nặn ra một nụ cười: "Cảm ơn di mẫu."
Thật ra thì lương tâm nàng ấy càng cắn rứt hơn.
Nàng ấy thật sự không thể nào làm ra cái chuyện cướp nam nhân của di mẫu được, a a a!
[Hệ thống, chúng ta đổi mục tiêu khác đi, được không?] Ôn Như Thủy gào thét trong lòng.
Hệ thống rất bực bội: [Vậy ngươi nói xem nên đổi ai? Quá tam ba bận, qua ba lần là không được nữa đâu!]
Ôn Như Thủy: [...]
Sau khi thái tử mất trí nhớ