Sau khi thái tử mất trí nhớ

Chương 93

Dù Hoàng tử của Đại Vũ có dung mạo xuất sắc đến đâu thì Hoàng tử cuối cùng cũng chỉ là Hoàng tử, không phải Hoàng đế.
Nhưng sứ thần Nam Chiếu lại thấy hơi lo lắng: "Nghe nói Hoàng đế của Đại Vũ cũng chẳng phải là kẻ ngốc đâu, nếu kế hoạch của chúng ta không thành thì sao?"
"Không sao." Gia Nhu Công chúa nói với giọng điệu bình thản: "Khi bản cung đến Đại Vũ thì cũng đã không nghĩ đến việc đời này được quay về Nam Chiếu rồi. Dù sớm hay muộn gì thì chúng ta cũng sẽ tìm được cơ hội thôi."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Tiếp đó, nàng ta lại quay sang nhìn sứ thần, thì thầm ra lệnh: "Về phía cữu cữu, các ngươi phải chú ý nhiều hơn. Chờ trời tối, các ngươi lén lút ra ngoài tìm vài vị đại phu về đây."
Sứ thần Nam Chiếu đã hiểu ý nàng ta: "Ta cũng lo lắng không biết thái y của Đại Vũ có kê đơn bừa hay không, chúng ta nên tìm thêm vài vị đại phu đến xem thì tốt hơn. Nhưng liệu những kẻ Đại Vũ giảo hoạt có phát hiện việc này không?"
"Sợ gì chứ? Dù họ phát hiện thì cũng chẳng buồn làm gì." Gia Nhu Công chúa hừ nhẹ: "Người Đại Vũ coi thường chúng ta chỉ là một tiểu quốc nên kiêu ngạo vô cùng, đây cũng là một cơ hội tốt. Nếu họ không thèm dùng thủ đoạn thì lại đúng lúc giúp chúng ta thực hiện kế hoạch."
Sứ thần Nam Chiếu nghĩ cũng đúng nên lập tức đi sắp xếp.
**
Vì bệnh của Nam Chiếu Quốc cữu vẫn chưa khỏi nên Chiêu Nguyên Đế vẫn chưa tiếp kiến sứ thần Nam Chiếu mà cứ để họ ở lại Tứ Di quán, cho đến khi nào khỏi bệnh thì tính sau.
Còn về phía Công chúa của Nam Chiếu, đương nhiên là nàng ta cũng không ra khỏi cửa mà chỉ ở quanh quẩn trong Tứ Di quán.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Tần Chí cũng không mấy quan tâm đến sứ thần Nam Chiếu, sau khi đi đến đó một lần thì hắn đã giao việc này cho Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử lo, bảo họ thỉnh thoảng qua thăm.
Bởi vì hắn có việc quan trọng hơn để làm.
Trong thời gian này, sau khi lên triều mỗi ngày, cứ có rảnh là hắn lại chạy đến Binh bộ làm gì ở đó cả ngày rồi mới rời đi.
Không chỉ Nhị Hoàng tử, Tam Hoàng tử mà những người khác cũng cảm thấy kỳ lạ, ngay cả các triều thần cũng rất thắc mắc vì không biết Thái tử đang làm gì.
Cho đến một ngày, hiếm hoi lắm Nhị Hoàng tử mới gặp được Thái tử trong cung nên không khỏi gọi hắn lại: "Đại ca, gần đây huynh bận làm gì ở Binh bộ vậy?"
Tần Chí quay đầu nhìn hắn ta một chút, sau đó lại đột nhiên vẫy tay gọi hắn ta lại: "Lão nhị lại đây, cùng cô đi gặp phụ hoàng."
Nhị Hoàng tử: "..." Cái tên Thái tử đáng ghét này cứ tùy tiện gọi mình là lão nhị mãi!
Làm huynh trưởng sướng thật đấy, có thể thích thì gọi các đệ đệ là lão nhị, lão tam hay lão tứ mà người ta không thể phản bác được.
Dù vậy thì Nhị Hoàng tử vẫn đi theo Thái tử đến Cần Chính điện.
Lúc này, hắn ta mới thấy Thái tử đưa cho Hoàng đế một bản thiết kế. Khi Nhị Hoàng tử ghé lại xem một cái thì tròn mắt, hai mắt dán chặt vào đó.
Trước nay, Nhị Hoàng tử vốn rất yêu thích võ thuật và cũng có hiểu biết về vũ khí. Bản thiết kế này vẽ một cây cung có cấu tạo phức tạp, không phải loại thường thấy vì nó đã được cải tiến lại một chút. Mặc dù hắn ta không biết uy lực sau khi cải tiến sẽ như nào nhưng có thể thấy rõ là tốt hơn so với bản gốc.
Chiêu Nguyên Đế mừng lắm, hỏi: "Chí Nhi, kết quả thử nghiệm của cây cung trong bản thiết kế này thế nào?"
"Hiệu quả rất tốt." Tần Chí nở một nụ cười hiếm hoi: "Phụ hoàng, tầm bắn và sức mạnh của cây cung được cải tiến này còn mạnh hơn trước..."
Hắn bèn nói ra một con số khiến Chiêu Nguyên Đế và Nhị Hoàng tử thoạt ngẩn người rồi lại lộ rõ vẻ vui mừng.
"Phụ hoàng, cây cung đã được cải tiến này có thể sử dụng với số lượng lớn ở Bắc Cương không?" Nhị Hoàng tử hỏi với vẻ mặt đầy phấn khích.
Chiêu Nguyên Đế nói: "Đương nhiên là phải dùng nó ở Bắc Cương rồi!"
Ông ấy nheo mắt lại. Vừa vào thu năm nay, Bắc Man lại bắt đầu kéo xuống cướp bóc, mặc dù có Trấn Bắc Hầu trấn giữ Bắc Cương nhưng mỗi năm ở Bắc Cương vẫn có rất nhiều dân chúng chết thảm dưới chân ngựa của Bắc Man, thiệt hại về người và của nhiều vô số kể.
Nếu có cây cung cải tiến này thì họ không những có thể cứu được không biết bao nhiêu binh sĩ Đại Vũ trên chiến trường, mà ngay cả dân chúng cũng sẽ được bảo vệ.
Nhị Hoàng tử nhận được câu trả lời đó thì vui mừng khôn xiết, lúc này hắn ta cứ như một con ong vo ve quanh Thái tử, không ngừng lải nhải.
"Thái tử ca, Thái tử ca… Cây cung cải tiến này là do huynh cải tiến sao? Làm sao mà huynh nghĩ ra được như vậy? Khi nào thợ thủ công làm xong thì huynh có thể gửi cho ta một cái không?"
Tần Chí không chút do dự mà đẩy Nhị Hoàng tử đang sắp bám lên người mình ra, kiêu ngạo nói: "Đây không phải là do cô nghĩ ra, nếu đệ muốn thì cô sẽ bảo thợ thủ công ở Binh bộ làm cho đệ một cái."
"Cảm ơn huynh." Nhị Hoàng tử vui vẻ nói.
Sau khi Nhị Hoàng tử vui vẻ rời đi, Chiêu Nguyên Đế mới nhìn Tần Chí rồi cười hỏi: "Được rồi, không có lão nhị ở đây thì con có thể nói cho trẫm biết cây cung được cải tiến này là do ai làm không?"
"Là Thái tử phi." Tần Chí với vẻ mặt tự hào: "Mấy ngày trước, nhi thần có nói với Thái tử phi về việc thiếu hụt quân lương ở Bắc Cương nên nàng ấy đã rất lo lắng. Đúng lúc, nhi thần có một số quyển binh thư và bản vẽ vũ khí trong thư phòng, nàng ấy xem xong thì lập tức bắt tay vào cải tiến bản thiết kế..."
Sau khi có được bản thiết kế, hắn lập tức chạy đến Binh bộ, đích thân giám sát thợ thủ công ở Binh bộ chế tạo cây cung cải tiến này.
Bản vẽ và dữ liệu mà Thái tử phi cung cấp rất chính xác, ngay cả kẻ ngốc cũng có thể làm ra được nên Tần Chí đã cho vài thợ thủ công tách ra làm riêng từng bộ phận. Cuối cùng, hắn sẽ tự mình lắp ráp thành cây cung cải tiến này.
Chiêu Nguyên Đế vô cùng ngạc nhiên: "Thật sao?"
"Đương nhiên, sao nhi thần lại phải lừa người!" Tần Chí nói với vẻ hơi bất mãn: "Phụ hoàng, chẳng lẽ phụ hoàng nghi ngờ Thái tử phi sao?"
Chiêu Nguyên Đế thấy hắn để lộ vẻ u ám thì lập tức nói: "Đương nhiên không phải, trẫm chỉ hơi ngạc nhiên thôi..."
"Không có gì đâu, nàng ấy rất thông minh, thông minh y như nhi thần vậy."
Chiêu Nguyên Đế: "..."
Ông ấy không biết Thái tử phi có thông minh hay không nhưng nhìn thấy vẻ tự mãn của nhi tử thì ông ấy cảm thấy khó chịu.
Kể từ khi Thái tử cưới thê tử thì nhi tử chỉ một lòng hướng về Thái tử phi, còn vị phụ thân đã bị bỏ lại phía sau. Điều này khiến ông ấy cảm thấy chua xót, lúc nào cũng có cảm giác nhi tử có thê tử thì quên mất phụ thân rồi.
Tần Chí hiểu rõ tâm tư của Chiêu Nguyên Đế nên lập tức nói: "Phụ hoàng yên tâm, người là người quan trọng nhất trong lòng nhi thần! Người xem, nhi thần làm ra cây cung cải tiến này thì người đầu tiên mà nhi thần báo chính là người để người vui mà."
Chiêu Nguyên Đế lập tức bật cười, rõ ràng là ông ấy rất hài lòng.
"Được rồi, để trẫm giữ bản thiết kế này. Trẫm sẽ bảo Cấm vệ Nội đình làm nó."
Tần Chí thoải mái giao việc chế tạo cây cung cải tiến cho Hoàng đế, thậm chí hắn còn không tham lam nhận công lao.
Đây chỉ là một loại vũ khí được cải tiến mà thôi, Thái tử phi của hắn rất giỏi nên lần sau hắn sẽ tìm thêm nhiều bản vẽ vũ khí về để cho nàng tiếp tục cải tiến.
Chiêu Nguyên Đế không biết Thái tử đang nghĩ gì, ông ấy thấy hắn đưa luôn mình mà không hề nghĩ ngợi gì như vậy thì còn thấy áy náy, cảm thấy đã làm khó cho Thái tử.
**
Vậy nên khi Tần Chí còn chưa về đến Đông cung thì phần thưởng của Hoàng đế đã đến.
Bùi Chức đi nhận thưởng thì thấy hoang mang lắm, sao hôm nay Hoàng thượng lại bắt đầu thưởng cho Thái tử nữa rồi?
Nàng đã vào Đông cung được nửa tháng và trong nửa tháng này, Đông cung đã được ban thưởng không dưới năm lần. Lần nào Hoàng đế cũng tìm được lý do để thưởng, thậm chí Thái tử chỉ cần ăn tối với ông ấy thôi thì cũng có thể làm ông ấy vui vẻ và được ban thưởng.
Nàng chưa từng thấy vị phụ thân nào lại dính với nhi tử đến như vậy!
Khi Tần Chí trở về, Bùi Chức bèn hỏi: "Điện hạ, lần này phụ hoàng lại thưởng cho chàng vì lý do gì?"
"Đó không phải là thưởng cho ta mà là thưởng cho nàng." Tần Chí kéo nàng vào lòng rồi cọ cọ: "Ta đã cho người đi thử nghiệm cây cung cải tiến rồi, hiệu quả rất tốt."
Bùi Chức nghe vậy thì vẫn lười biếng nằm trong lòng hắn, tỏ ra không mấy hứng thú với chuyện này.
Kiếp trước, nàng đã sống quá mệt mỏi nên kiếp này nàng quyết tâm làm một con cá muối. Chỉ là nếu Thái tử xuôi chèo mát mái thì nàng mới có khả năng làm cá muối. Vậy nên khi nghe nói hắn đang lo lắng về chiến sự ở Bắc Cương, nàng mới nghĩ đến việc cải tiến vũ khí để hắn lập công trước mặt Hoàng đế.
Cho dù Chiêu Nguyên Đế cưng chiều nhi tử nhưng nhi tử cũng phải biểu hiện được chút tài năng chứ.
Đối với nàng mà nói thì cải tiến vũ khí lạnh không khó. Đó là vì kiếp trước nàng sống trong tận thế, không có nhiều vũ khí nóng nên sau này hầu hết mọi người đều dùng vũ khí lạnh cải tiến để giết zombie. Thế là Bùi Chức cũng học theo người khác cải tiến vũ khí nên cũng biết rất nhiều kiến thức, thậm chí còn nắm rất vững nguyên lý cơ bản.
Cây cung cải tiến này chỉ là một trong số đó, vì nàng còn có thể cải tiến những thứ khác.
Nhưng cũng như khi ăn thì phải ăn từng miếng một, không cần gấp gáp, trước tiên nàng cần xem tình hình bên Bắc Cương như thế nào rồi tính sau.
Sau khi ăn tối, hai phu thê ngồi trong phòng uống trà trò chuyện, tận hưởng thế giới riêng thư giãn của cả hai.
Đột nhiên, Bùi Chức nói: "Điện hạ, hôm nay ta đi thỉnh an Hoàng tổ mẫu thì nghe Lệ Quý phi và Mai Quý phi nói về Công chúa của Nam Chiếu. Nghe nói dạo gần đây vị Công chúa này luôn tìm hiểu về tin tức của chàng."
Thái tử: "... Không liên quan gì đến cô, mấy hôm nay cô bận việc ở Binh bộ, ngày nào xong việc là về gặp nàng ngay chứ không gặp nữ nhân nào khác." Nói hết câu, Thái tử tỏ vẻ rất chắc chắn, không ai có thể vu oan cho hắn.
Bùi Chức mỉm cười với hắn, ghé sát lại gần mặt hắn: "Điện hạ, Công chúa của Nam Chiếu có đẹp không?"
"Không biết, nàng ta che mặt như là không muốn người khác thấy nên chắc là cũng không xinh đẹp gì." Lời Thái tử thốt lên đầy cay nghiệt.
Bùi Chức: "..."
Được rồi, nàng hiểu rồi! Hóa ra vị Thái tử này lại khô khan đến thế, nếu những lời này bị truyền ra thì chắc chắn Công chúa của Nam Chiếu sẽ muốn giết hắn.
Tần Chí không muốn lãng phí thời gian vào Công chúa gì đó lắm, bèn choàng tay ôm nàng vào lòng rồi đi về phía trong phòng.
Thời gian đến rồi, họ phải đi ngủ thôi. Hắn vừa đặt nàng lên giường, chuẩn bị áp sát vào thì nàng lại nói: "Điện hạ, nguyệt sự của ta đến rồi."
“Nguyệt sự là cái gì cơ?" Thái tử điện hạ ngơ ngác nhìn nàng, rõ ràng hắn không hiểu "nguyệt sự" của nữ nhân là gì.
Cũng không thể trách chuyện hắn không hiểu, vì từ khi lên bảy tuổi thì hắn đã được Hoàng đế đưa đến bên cạnh dạy dỗ. Nữ nhân duy nhất mà hắn tiếp xúc là Thái hậu nên đương nhiên chẳng ai tự dưng chạy đến nói cho hắn về chuyện "nguyệt sự" của nữ nhân cả.
Khi nghe xong những gì nàng nói, Thái tử mới ủ rũ ôm nàng nằm xuống rồi lẩm bẩm điều gì đó.
Nhờ tai thính mắt tinh cho nên nàng vừa khéo nghe thấy lời hắn nói.
"Nữ nhân một tháng phải đổ máu một lần ư? Sao lại có chuyện kinh khủng như vậy, tại sao nam nhân lại không phải đổ máu..."
Vậy là có phải vị Thái tử này nghĩ rằng nữ nhân cũng giống như nam nhân không? Bùi Chức bỗng cảm vừa thấy nghẹn lời với hắn lại vừa thấy buồn cười, vì không tiện nói gì nên nàng chỉ nằm xuống ngủ cùng hắn.
Ngày hôm sau, khi trời còn chưa sáng, Bùi Chức đã bị Thái tử lay cho tỉnh vì quá lo.
"A Thức, nàng chảy nhiều máu quá! Nàng không sao thật đấy chứ? Có cần ta gọi thái y đến xem không?"
Bùi Chức: "..."