Sau khi thái tử mất trí nhớ

Chương 91

Sau khi được sắc phong làm Thái tử phi, cuộc sống của Bùi Chức cũng không có gì thay đổi.
Nếu nói có ảnh hưởng thì chính là rốt cuộc nàng đã trở thành nữ chủ nhân danh chính ngôn thuận của Đông cung, uy tín tăng vọt. Nếu nàng muốn làm điều gì, đám cung nhân cũng không dám bằng mặt không bằng lòng nữa.
Nhân buổi chiều rỗi rãi, Tần Chí sai Hà Thuận gọi các quản sự lớn nhỏ hầu hạ trong Đông cung đến ra mắt Thái tử phi.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Hai người ngồi ở chính điện uống trà, các trưởng lại dẫn theo quản sự lớn nhỏ trong Đông cung cung kính tiến vào, quỳ gối dập đầu thỉnh an Thái tử phi. Hà Tổng quản đứng hầu bên cạnh, cẩn trọng giới thiệu tình tình, họ tên và chức vụ của từng quản sự với Thái tử phi.
Trong lúc Bùi Chức bận rộn ghi nhớ diện mạo từng người, thì Cẩm Vân đã mang ra các thỏi vàng bạc đã chuẩn bị trước, ban thưởng cho các quản sự đến thỉnh an. Chủ mẫu nhập phủ, ban thưởng hạ nhân cũng có ý chiêu mộ lòng người.
Thái tử điện hạ ngồi bên cạnh, làm chỗ dựa cho Thái tử phi.
Đám cung nhân đều rất tinh ý, thấy Thái tử điện hạ có thái độ như vậy thì còn ai dám bất kính với Thái tử phi? Phải kính trọng bao nhiêu thì kính trọng bấy nhiêu.
Tới khi gặp hết tất cả các quản sự, sắc trời cũng đã dần buông xuống.
Tần Chí nói: “Không còn sớm nữa, có việc gì thì để sau hãy bàn.” Sau đó, hắn lại bảo Hà Thuận: “Sau này, mọi việc trong Đông cung đều phải trình lên Thái tử phi nhưng không được lấy việc vụn vặt phiền nhiễu nàng.”
Hà Tổng quản lập tức đáp: “Điện hạ yên tâm, nô tài đã rõ.”
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Quả không hổ là Tổng quản Thái giám của Đông cung, từ trẻ đã hầu hạ bên cạnh Thái tử.
Chỉ cần một câu của Thái tử, ông ấy đã hiểu ngay ý trong đó: Đừng lấy mấy chuyện lông gà vỏ tỏi mà làm phiền Thái tử phi, thế nhưng cũng tuyệt đối không được qua mặt Thái tử phi. Nếu kẻ nào dám bất kính với Thái tử phi, hắn sẽ không tha tội chết đâu.
Sau khi cho cung nhân lui ra, Tần Chí nắm tay Bùi Chức quay về nghỉ ngơi.
Thái tử được nghỉ mười ngày sau thành hôn.
Bốn ngày đầu đều bận rộn, đến ngày thứ năm mới rảnh rang nên Tần Chí đích thân dẫn Thái tử phi đi dạo quanh Đông cung làm quen. Một đám cung nhân theo sau từ xa, ai cũng biết điều không dám lại gần quấy rầy.
Đông cung rất rộng lớn, đi dạo hơn nửa ngày mà vẫn chưa hết.
Ngoài chính điện hai người ở, còn có không ít cung điện khác rồi lại có sân tập võ, hoa viên cùng với hồ nước các loại...
Lồng đèn treo từ ngày đại hôn vẫn chưa tháo xuống, khiến cảnh sắc cuối thu nơi cung điện thêm vài phần vui tươi. Song ngoài sự hân hoan ấy vẫn cảm nhận được bầu không khí quá đỗi trầm lặng của Đông cung.
Cung nhân hầu hạ trong Đông cung cũng không ít nhưng chẳng rõ cớ sao mà nơi này lại mang một bầu không khí ngột ngạt, vắng lặng lạ thường.
Lúc còn ở Phúc Ninh điện cảm giác ấy chưa rõ rệt, nhưng ra khỏi Phúc Ninh điện thì Bùi Chức có thể cảm nhận được rõ ràng bầu không khí đã thay đổi.
Bùi Chức buột miệng hỏi: “Điện hạ, có phải Đông cung quá yên tĩnh không?”
Từng trải qua khung cảnh tiêu điều tàn lụi ở mạt thế nên Bùi Chức cực kỳ yêu thích sự náo nhiệt, phồn hoa, rộn ràng chan chứa sinh khí, và cả sự náo nhiệt do người thường tạo ra. Nàng cảm thấy rất thích thú và muốn xem.
Cho nên với không khí Đông cung thế này, nàng thật sự không thích mấy.
Tần Chí không hề do dự mà đáp: “Nếu nàng thấy yên tĩnh thì đến Nội vụ phủ điều thêm cung nhân tới hầu hạ là được…”
Chỉ nghe câu đó cũng biết, Thái tử điện hạ tưởng rằng nàng thấy người hầu ít nên mới sinh ra cảm giác yên lặng.
Bùi Chức hơi dở khóc dở cười. Chiêu Nguyên Đế nào có bạc đãi Thái tử, số người hầu hạ trong Đông cung vốn không hề ít, chỉ riêng những ai nàng từng thấy mặt đã nhiều không đếm xuể, huống gì những kẻ nàng chưa gặp qua.
Bùi Chức chỉ đành uyển chuyển đáp: “Điện hạ, không cần đâu, người đã đông lắm rồi.”
Tần Chí chỉ ậm ừ. Giờ đây, Đông cung đã có Thái tử phi, việc trong cung nên giao cho nàng, hắn sẽ không can thiệp.
“Về sau Đông cung giao cho nàng, nếu nàng muốn làm điều gì thì cứ phân phó cho Hà Thuận cùng Cẩm Vân lo liệu. Nếu có kẻ nào dám bằng mặt không bằng lòng thì nàng cứ nói với cô, cô sẽ ra mặt cho nàng.” Thái tử điện hạ vừa nói, ánh mắt vừa lộ sát khí trông hung tợn vô cùng.
Hẳn là Thái tử điện hạ không biết dáng vẻ của mình đáng sợ đến thế nào. Nếu là người bình thường thấy vậy chắc đã sợ hết hồn rồi. Có lẽ hắn cũng biết nhưng hắn đã quen thói ngông nghênh, đến cả Hoàng thượng cũng không bắt hắn thay đổi, tất nhiên hắn chẳng muốn tự sửa tính.
Bùi Chức lại càng hờ hững. Đến cả zombie ghê rợn nàng còn không sợ, lại sợ một người sống hay sao?
Nàng ngẩng đầu mỉm cười với hắn, nụ cười vừa ngọt ngào vừa rạng rỡ: “Đa tạ điện hạ, điện hạ tốt với ta quá.”
Nói rồi, nàng còn len lén móc lấy tay hắn.
Tần Chí vội quay mặt sang, khẽ ho một tiếng trước rồi bàn tay to kia mới nắm chặt lấy tay nàng. Hắn nghiêm nghị nói: “Nàng là Thái tử phi của cô, cô không tốt với nàng thì tốt với ai?”
“Vậy điện hạ sẽ luôn đối xử tốt với ta chứ?” Nàng nhẹ nhàng hỏi.
Tần Chí đáp: “Nàng nói gì ngốc thế?”
Đương nhiên là hắn sẽ luôn luôn đối xử tốt với nàng. Trên đời này chẳng có cô nương nào tốt hơn A Thức cả! Từ nhỏ nàng đã không sợ hắn, người khác nhác thấy hắn là trốn tránh, chỉ có nàng luôn tìm đủ cách đến gần hắn.
Thái tử phi yêu hắn như thế, đương nhiên hắn không thể phụ lòng Thái tử phi.
Nếu Bùi Chức biết chỉ vì năm xưa mình mềm lòng với đứa nhỏ cô độc, âm thầm tiếp cận hắn, chải chuốt tinh thần lực cho hắn mà vị Thái tử điện hạ này chẳng những ghi nhớ hết, thậm chí còn tưởng nàng yêu hắn sâu đậm, chắc nàng sẽ phải thưởng cho hắn ánh mắt khinh thường mất.
Nàng đâu có luyến đồng, sao có thể thích hắn từ hồi nhỏ được!
Bất tri bất giác, hai người dạo bước mỗi lúc một xa, Bùi Chức trông thấy một tiểu viện bị khóa kín thì không khỏi hỏi: “Điện hạ, phía trước là nơi nào vậy?”
Tần Chí nhìn qua rồi đáp: “Là Trân Cầm viên.”
“Trân Cầm viên? Là nơi nuôi dưỡng các loài chim quý thú lạ sao? Trong ấy nuôi gì vậy?”
“… Cô cũng không rõ lắm.” Thái tử điện hạ vừa đáp, vừa hất cằm ra sau, lập tức có cung nhân sốt sắng tiến lại gần.
“Trong ấy nuôi những gì?”
Cung nhân mỉm cười thưa: “Bẩm điện hạ, Thái tử phi nương nương bên trong nuôi dưỡng một số mãnh thú như: bạch hổ, vua sói thảo nguyên, báo hoa, còn có cả gấu đen nữa…”
Sau đó, cung nhân chợt nhớ ra gì nên tranh thủ nói: “Phải rồi, điện hạ. Dạo gần đây, đôi thú ăn sắt mà ngài nuôi có vẻ ăn uống không được tốt lắm, ngài có muốn vào xem chúng không?”
Thú ăn sắt?
Bùi Chức dựng hai tai lên, vội vàng hỏi: “Thú ăn sắt là loài lông đen trắng xen nhau, quanh mắt có một vòng lông đen, nhìn tròn tròn mập mạp. Bộ dạng ngốc nghếch đáng yêu, lại còn hiền lành đúng không?”
Cung nhân cười đáp: “Hóa ra Thái tử phi nương nương cũng biết thú ăn sắt. Quả thật như nương nương nói nhưng chúng không hề hiền lành đâu ạ, chúng nó dữ dằn lắm đấy.”
Nói rồi, cung nhân len lén liếc mắt nhìn Thái tử điện hạ.
Thái tử điện hạ nuôi toàn là mãnh thú, lấy đâu ra mấy con thú nhỏ nhắn hiền lành.
Bùi Chức không nghe câu cuối của người đó, chỉ lo hào hứng kéo tay Tần Chí: “Điện hạ, chúng ta mau vào xem đi.”
Tuy Tần Chí chẳng rõ vì sao nàng lại phấn khích như vậy, song cũng không nỡ làm nàng cụt hứng, dẫn nàng vào Trân Cầm viên.
Từng có thời gian, trong giới quý tộc Kinh thành thịnh hành việc nuôi mãnh thú, nghe nói bắt nguồn từ trong hoàng cung. Sau này vì nhiều vụ mãnh thú làm bị thương người nên bị Hoàng thượng hạ lệnh nghiêm cấm nuôi.
Mấy con mãnh thú trong Đông cung đa phần là người dưới trướng dâng lên cho Thái tử, Thái tử hứng lên thì đến trêu đùa, hết hứng thì giao cho cung nhân chăm sóc.
Nói chung là có bao nhiêu loài mãnh thú thì Thái tử điện hạ cũng chẳng biết nữa.
Trong Trân Cầm viên có cung nhân hầu hạ, những người này thân phận thấp hèn, lại thêm thường xuyên tiếp xúc với động vật nên trên người mang chút mùi lạ. Bọn họ sợ xúc phạm chủ tử, nên quản sự không để họ đến gần hầu hạ mà đích thân dẫn chủ nhân vào xem.
Bùi Chức đi thẳng đến khu nuôi thú ăn sắt, cuối cùng cũng trông thấy hai con thú ăn sắt bị nhốt trong điện, đang gặm tre ngon lành. Thân hình chúng nó tròn vo, ngốc nghếch đáng yêu nhưng động tác lúc ăn lại hết sức dữ dằn.
Song lọt vào mắt Thái tử phi, sự dữ dằn ấy cũng hóa ra đáng yêu.
Mới nhìn một cái mà tim nàng đã như tan chảy.
Quả đúng là quốc bảo mà á á á!
Tần Chí để ý thấy đôi mắt nàng sáng rỡ, tinh thần phấn chấn thì lấy làm lạ hỏi: “A Thức thích hai con tròn tròn kia sao?”
Bùi Chức gật đầu.
“Nếu đã thích thì sai cung nhân tắm rửa sạch sẽ, đưa vào Phúc Ninh điện cho nàng nuôi nhé.”
Bùi Chức sững sờ rồi vội vàng đáp: “Điện hạ yên tâm, ta nhất định sẽ chăm sóc thật tốt.”
Nàng mừng rỡ đến mức muốn ôm Thái tử điện hạ xoay vài vòng. Ai ngờ lúc sinh thời mà nàng lại có thể được nuôi quốc bảo, lại còn nuôi bên người nữa chứ. Bùi Chức bỗng cảm thấy gả cho Thái tử quả là tốt quá, Thái tử điện hạ đúng là tuyệt vời!
Đang nói chuyện, hai con thú ăn sắt cuối cùng cũng phát hiện có hai người xuất hiện ngoài song sắt.
Chúng bò về phía rào chắn với tốc độ cực nhanh, đâm sầm vào lồng sắt rồi kêu ưm ưm với bên ngoài.
Bùi Chức để ý thấy ánh mắt chúng dõi theo vị Thái tử điện hạ, không khỏi lấy làm lạ.
Quản sự Trân Cầm viên nói: “Điện hạ, chúng vẫn còn nhớ ngài đấy. Đã nửa năm nay, ngài chưa ghé qua thăm chúng, chúng vẫn luôn mong nhớ ngài…”
Bùi Chức càng thêm ngạc nhiên: “Chúng vẫn còn nhớ điện hạ sao?”
“Dạ đúng.” Quản sự cung kính đáp: “Đôi thú ăn sắt này là lễ vật vào dịp sinh thần mà quan viên đất Thục dâng tặng cho điện hạ vào ba năm trước. Điện hạ từng đích thân nuôi chúng một thời gian, chúng rất nghe lời điện hạ.”
Chỉ là nuôi được một thời gian thì Thái tử điện hạ chán, quay ngoắt như gã bạc tình, về sau rất ít khi đến thăm chúng.
Ngược lại thì hai con thú ăn sắt vẫn mãi nhớ nhung Thái tử điện hạ, ngày nào cũng gặm tre mà tưởng nhớ đến hắn. Gần đây thời tiết lạnh, chúng chẳng ăn uống được bao nhiêu khiến cung nhân trong Trân Cầm viên hơi lo lắng.
Bùi Chức không kiềm được mà liếc nhìn vị Thái tử điện hạ bạc tình. Sao chàng ấy lại có thể nỡ lòng vứt bỏ hai quốc bảo đáng yêu thế này!
Song, nàng cũng hiểu vì sao hai con thú ăn sắt ấy lại chạy đến ngay khi thấy họ.
Chúng được Tần Chí nuôi từ nhỏ, rất có thể lúc hắn nuôi chúng đã dùng tinh thần lực để thuần phục, bởi vậy hai con thú ăn sắt mới thân cận với hắn đến thế.
Tần Chí không hiểu gì nên nhìn nàng với vẻ mặt đầy vô tội, không biết mình làm sai điều gì.
Trong mắt Thái tử điện hạ, đó chẳng qua chỉ là hai cục tròn tròn, cũng đâu phải Thái tử phi của hắn nên đâu cần phải ngày ngày nhớ đến chúng.
Bùi Chức chẳng buồn để ý đến hắn, quay sang bàn chuyện nuôi dưỡng thú ăn sắt với quản sự. Từ đó, nàng biết được Trân Cầm viên có hẳn một khu trồng trúc riêng cho thú ăn sắt. Chỉ là gần đây vì tiết trời lạnh giá nên họ mới dời chúng vào điện để giữ ấm.
Dù vậy, không khí lạnh vẫn ảnh hưởng đến thói quen của thú ăn sắt, làm chúng không còn thèm ăn khiến cung nhân chăm sóc chúng càng thêm lo lắng. Thậm chí, họ đã định đến bẩm báo với Thái tử, mong điện hạ đến thăm chúng.
Bùi Chức nói: “Vậy thì sắp tới điện hạ có rảnh thì đến xem chúng một chút đi, chờ chúng vượt qua mùa đông đã rồi tính tiếp.”
Tần Chí: “…”
Mãi đến khi trở về Phúc Ninh điện nghỉ ngơi, Bùi Chức vẫn còn tràn đầy hưng phấn.
Tần Chí nghi hoặc nhìn nàng: “Thái tử phi thích thú ăn sắt đến vậy sao?”
Bùi Chức thầm thì: “Thích chứ.”
Tần Chí không nói gì nữa nhưng lại để tâm hơn đến hai con thú ăn sắt kia hơn, dặn dò cung nhân chăm sóc cho chu đáo. Dù sao Đông cung cũng giàu có, nuôi vài con mãnh thú cũng chẳng thấm tháp gì.
Tâm trạng phấn khởi của Bùi Chức kéo dài đến tận khuya mới dần tiêu tán. Bởi vì Thái tử điện hạ đã giày vò nàng một phen, khiến nàng chẳng còn hơi sức đâu mà nghĩ tới quốc bảo nữa, chỉ ngoan ngoãn ôm chăn ngủ.
Những ngày sau đó, Tần Chí vẫn luôn ở Đông cung bầu bạn cùng Bùi Chức. Nếu chẳng phải vì ngày nào Chiêu Nguyên Đế cũng truyền gọi hắn vào cung nói chuyện, chỉ e Thái tử điện hạ đã thật sự trầm mê trong chốn mỹ sắc, chẳng buồn ra ngoài nữa.
Tất nhiên, mỗi lần đến Cần Chính điện, hắn đều vội vàng đi rồi vội vàng về. Cũng chẳng biết Hoàng thượng có vì thế mà bất mãn hay không.
Hai người họ ở Đông cung cũng chẳng phải rảnh rang, không phải làm gì. Bùi Chức cần sắp xếp lại của hồi môn, đồng thời xem xét công việc trong Đông cung. Thái tử điện hạ bèn nhân cơ hội ấy, giao toàn bộ tài sản riêng của mình cho nàng quản lý.
Bùi Chức nhìn đống sổ sách và bao nhiêu khế ước điền trang, cửa tiệm, đất đai các kiểu chất chồng trên bàn thì sửng sốt vì tài lực hùng hậu của Tần Chí. Nhưng đồng thời nàng cũng cảm thấy đau hết cả đầu.
Bao nhiêu thứ như thế mà đều giao cho nàng trông coi... Nghĩ thôi đã thấy mệt, trái ngược hẳn với cuộc sống cá muối của nàng.
Xem ra nàng vẫn nên nhanh chóng dạy dỗ mấy trợ thủ đắc lực, đến lúc ấy nàng mới có thể thảnh thơi nằm yên làm cá muối.
“Nàng cũng không cần tự mình xử lý. Đã có người chuyên phụ trách trông coi, mỗi quý họ sẽ đến bẩm báo một lượt. Đến lúc ấy nàng chỉ cần xem qua thấy không có vấn đề gì là được.” Tần Chí an ủi nàng: “Nếu nàng cảm thấy phiền, cũng có thể để lại cho cô xem.”
Bùi Chức: “… Ta hiểu rồi.”
Mười ngày hôn kỳ thấm thoát trôi qua.  Ngay sau hôn kỳ, rốt cuộc thì sứ thần Nam Chiếu cũng tới Kinh thành. Thái tử được phái đi tiếp đón sứ thần Nam Chiếu.
Việc sứ thần Nam Chiếu nhập kinh khiến cả Kinh thành bàn tán xôn xao. Thái tử bị tập kích vào Thất Tịch, tra ra trong đó có người Nam Chiếu nhúng tay nên Đại Vũ lập tức cử sứ thần xuôi nam, tiến về Nam Chiếu.
Trải qua một tháng tranh cãi, Nam Chiếu Vương đành đích thân xử trí huynh đệ ruột của mình, xem như có một câu trả lời cho Đại Vũ. Đồng thời, người này cũng phái sứ giả vào kinh, tỏ lòng xin lỗi Đại Vũ và biện hộ cho sự trong sạch của Nam Chiếu.
Nào ngờ đến đợt săn thu lại xảy ra vụ hổ dữ nổi điên, nghe nói cũng có người Nam Chiếu dính líu…
Phen này dù Nam Chiếu có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng khó mà rửa sạch.
Sứ thần Nam Chiếu lên bắc cũng gian truân trắc trở, nghe đâu dọc đường gặp không ít biến cố nên kéo dài mấy tháng trời mới tới được Kinh thành. Khổ sở ra sao e rằng chỉ có sứ thần Nam Chiếu mới hiểu thấu.
Ngoài Tứ Di quán, quan viên của Hồng lư tự đã chờ sẵn nơi đó.
Chờ được một lúc, rốt cuộc họ cũng trông thấy Thái tử, Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử thúc ngựa chạy tới.
Tần Chí vận cổn phục màu vàng, ngồi ngay ngắn trên ngựa và theo sau là đám thị vệ đông đảo.
Khi tới trước Tứ Di quán, Tần Chí nhảy xuống ngựa thì những người khác cũng lần lượt xuống ngựa theo.
Hồng lư Tự khanh nhìn sang Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử theo sau lưng Thái tử, nếu không phải hai người họ mặc triều phục Hoàng tử thì chắc đã tưởng họ là thị vệ ở hai bên Thái tử điện hạ.
Không thể không nói, tuy vị Thái tử điện hạ này của họ có tính tình khó chịu, song khí thế thì đúng là người thường không ai bì nổi. Chỉ cần hắn xuất hiện, những người khác chỉ có nước làm nền cho hắn, kể cả đó Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử cũng không ngoại lệ.
Hồng lư Tự khanh dẫn người đến thỉnh an ba vị Hoàng tử.
Tần Chí nói: “Không cần đa lễ. Sứ thần Nam Chiếu hiện ra sao?”
Sắc mặt Hồng lư Tự khanh thoáng hiện vẻ thương hại: “Tình hình của bọn họ không được tốt cho lắm, đặc biệt là vị Dương Khởi Tuấn đại nhân kia. Ông ấy là cữu huynh của Nam Chiếu Vương, nghe nói vì được Nam Chiếu Vương tín nhiệm nên mới cử đi lần này. Nào ngờ giữa đường lại bất cẩn nhiễm phong hàn, đã bệnh hơn một tháng mà chưa thuyên giảm…”
Vốn hành trình này đã đầy rẫy trắc trở, nay lại thêm Dương đại nhân nhiễm phong hàn nên quả thực gian nan muôn phần.
Tần Chí chỉ cười khẩy: “Lắm biến cố như vậy, trông càng giống có người cố tình làm ra.”
Tuy ngoài mặt mọi người không nói nhưng trong lòng ai cũng nghĩ như vậy. Chỉ là chưa rõ ai ra tay với đoàn sứ thần Nam Chiếu và mục đích là gì mà thôi.
“Phải rồi, điện hạ, lần này Nam Chiếu còn đưa Công chúa đến nữa.”
Tần Chí chỉ “ồ” một tiếng, sắc mặt hờ hững, hoàn toàn chẳng để vị Công chúa Nam Chiếu kia vào mắt.
Một tiểu quốc bé như đầu ngón tay, chỉ biết bày mưu giở trò sau lưng lại phái một Công chúa sang, lại tưởng có thể khiến Đại Vũ mắc chiêu hay sao?