Một đoàn người do Bùi An Giác dẫn đầu ngơ ngơ ngác ngác theo chân Bùi Chức lên lầu, mãi đến khi họ tới gian phòng trên tầng hai mới dần định thần lại.
Trên mặt ai nấy đều lộ vẻ kinh hãi.
Đó chẳng phải là An Ngọc Công chúa, trưởng nữ của Hoàng đế, nữ nhi của Mai Quý phi hay sao!
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Không những bọn họ không nhường đường cho nàng ta mà ngay cả tỷ muội của bọn họ còn ngang nhiên chặn lời nàng ta, lại còn ngẩng cao đầu rời đi, không nể mặt nàng ta chút nào?
Còn chuyện An Ngọc Công chúa hai lần suýt ngã, được Bùi Chức kịp thời đỡ lại thì họ lại không để tâm lắm, đều cho rằng là do bản thân An Ngọc Công chúa quá vội vàng nên suýt vấp ngã.
Chỉ tiếc lòng tốt của Bùi Chức lại khiến An Ngọc Công chúa càng thêm tức giận, đúng là lòng tốt không được báo đáp.
Đối với chuyện này, Ôn Như Thủy chỉ biết thở dài không nói nên lời, càng thêm tin tưởng rằng Bùi Chức chính là người mặt thiện nhưng tâm ác.
Người của phủ Trấn Bắc Hầu cũng bước vào theo.
Ánh mắt Tề Ấu Lan phức tạp, nàng ấy khẽ nói: "A Thức, dù sao An Ngọc Công chúa cũng là... Muội không sợ đắc tội với nàng ta sao?"
Bùi Chức điềm tĩnh ngồi xuống, đưa tay đón chén trà do nha hoàn dâng lên, nhấp một ngụm, đôi mắt trong veo như nước nhìn về phía nàng ấy, hỏi ngược lại: "Chẳng lẽ ta nhường đường cho nàng ta, mặc nàng ta ức hiếp thì sẽ không bị coi là đắc tội à?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Tề Ấu Lan nhất thời á khẩu không đáp được.
Thực ra ai trong họ cũng hiểu, vừa rồi An Ngọc Công chúa rõ ràng là cố tình gây sự.
Tụ Anh lâu là tửu lâu nổi danh Kinh thành, cầu thang lên xuống đều được xây dựng cực kỳ rộng rãi, mười mấy người đi cùng lúc cũng chẳng thấy chật chội. Khi nhóm người của Bùi Chức lên lầu, chủ tử đi trước, nha hoàn và bà tử đi sau, vẫn còn để lại một nửa không gian cho người đi xuống, vậy mà An Ngọc Công chúa lại thẳng thừng sai người yêu cầu bọn họ nhường đường.
Nếu là người ngoài thì không nói, đằng này Bùi Chức đã được chỉ định làm Thái tử phi, tuy chưa gả vào Đông cung nhưng thân phận đã chẳng còn như trước. An Ngọc Công chúa đối xử với nàng như vậy chẳng khác nào vả thẳng vào mặt nàng, cũng là vả vào thể diện của Thái tử Đông cung.
Nếu khi ấy Bùi Chức lựa chọn nhún nhường, chẳng phải lại khiến người ta nghĩ Chuẩn Thái tử phi như nàng dễ bị bắt nạt, để mặc người ta chà đạp hay sao?
Sau này khi nàng gả vào Đông cung, đối mặt với những phi tần công chúa khác trong hậu cung, chẳng phải sẽ tự nhiên thấp hơn người ta một bậc à?
Huống hồ, ngay khi Hoàng đế ban hôn cho Bùi Chức và Thái tử, nàng đã hoàn toàn đắc tội với Mai Quý phi, Tam Hoàng tử và An Ngọc Công chúa. Lúc này cho dù có nhún nhường cũng không ích gì.
Ai nấy đều hiểu rất rõ điểm này.
Chỉ là bề ngoài vẫn muốn làm ra vẻ hòa khí, ai cũng tốt đẹp cả mà thôi.
Vốn dĩ Bùi An Giác định lên tiếng, nghe xong lời ấy liền lặng lẽ nuốt trở lại.
Trong lòng y cũng rất rõ, kể từ khi Bùi Chức được chỉ định làm Thái tử phi, phủ Uy Viễn Hầu không thể tiếp tục giữ mình ngoài cuộc như trước, sớm muộn gì cũng trở thành người đứng đầu phe Thái tử trong mắt thế nhân. Dù có làm gì đi nữa, bọn họ cũng không thể giảng hòa với phe của Tam Hoàng tử.
Đã như vậy thì cứ đắc tội cho trót còn hơn.
Hiểu rõ điều đó, trong lòng Bùi An Giác cũng lập tức nhẹ nhõm hơn.
Sau khi hai phủ hội họp, mọi người ngồi xuống chuyện trò.
Nói chuyện một lúc, uống hết một lượt trà, nghỉ ngơi cũng gần đủ, bọn họ quyết định ra ngoài dạo hội hoa đăng.
Tề Ấu Lan nói: "Nghe nói bên kia bờ sông có dựng một sân khấu, có người giang hồ từ Giang Nam tới biểu diễn tạp kỹ. Bọn họ có nhiều màn rất đặc sắc, chúng ta có thể qua xem thử."
"Có phải là kiểu phun lửa từ miệng, hay lấy ngực đập bể tảng đá không?" Bùi Tú hào hứng hỏi.
Mấy cô nương nhỏ tuổi khác cũng đầy vẻ tò mò.
Tề Ấu Lan mỉm cười: "Ta cũng không biết, đi xem thì rõ."
Mọi người đều rất hứng thú, rộn ràng kéo nhau đi xem.
Bùi Chức lại không hề nhúc nhích, chỉ mỉm cười với bọn họ: "Các ngươi cứ đi đi, ta phải ở đây đợi người."
Ngũ cô nương Tề Hinh Lan của phủ Trấn Bắc Hầu nhanh mồm nhanh miệng, bật thốt hỏi: "Tứ biểu tỷ đang đợi ai vậy? Hay để bọn muội đợi cùng tỷ nhé, bọn muội cũng không vội gì…"
Chưa dứt lời, nàng ấy đã bị đại tỷ tỷ giữ lại.
"Vậy chúng ta đi trước nhé." Tề Ấu Lan khẽ nắm tay Ngũ muội muội, tươi cười nói với Bùi Chức: "Chờ mọi người dạo chơi mệt rồi lại quay về đây nghỉ."
Lúc này những người khác cũng đã hiểu ra.
Người có thể khiến Bùi Chức chờ đợi, ngoài người kia ra thì còn ai vào đây?
Hội hoa đăng đêm Thất tịch là dịp hiếm hoi để đôi lứa chưa kết tóc "gặp nhau trên cầu Ô Thước", nam nữ chưa thành thân cùng nhau dạo hội là chuyện thường tình, mọi người đều có thể thông cảm.
Mọi người chào tạm biệt Bùi Chức, rời khỏi gian phòng, nối nhau xuống lầu.
Phu thê Bùi An Giác đi sau cùng, đám cô nương phía trước tụm năm tụm ba ríu rít chuyện trò, trông có vẻ rất vui vẻ.
Khi bọn họ xuống lầu không còn thấy An Ngọc Công chúa đâu nữa, hẳn là nàng ta đã rời đi rồi.
Huynh muội phủ Uy Viễn Hầu âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Nếu An Ngọc Công chúa cứ canh chừng ở đây để gây sự, bọn họ cũng không có được khí thế như Bùi Chức để đối đáp thẳng mặt, kết cục thế nào còn phải xem tâm trạng An Ngọc Công chúa ra sao.
Chỉ có điều, vừa nãy An Ngọc Công chúa mất mặt đến mức ấy, hẳn là nàng ta cũng chẳng còn mặt mũi nào mà ở lại.
Ra khỏi Tụ Anh lâu, ánh mắt Bùi An Giác khẽ liếc về phía Bùi Quyên đang lặng lẽ đi sau cùng.
Từ lúc rời phủ đến giờ, Bùi Quyên rất ít khi mở miệng, cũng không hòa nhập với những người khác, sắc mặt hờ hững lạnh nhạt, cộng thêm dáng người gầy gò xanh xao càng tăng thêm mấy phần âm trầm u uất.
Bùi Quyên trước kia là một người rực rỡ và kiêu ngạo.
Nàng ta từng rất được Uy Viễn Hầu yêu chiều, đến cả đích trưởng tử như Bùi An Giác cũng phải nhường nhịn nàng ta vài phần. Cả phủ Uy Viễn Hầu tựa như đều xoay quanh nàng ta. Thời điểm đó, nàng ta vinh quang biết bao.
Bùi An Giác cũng chẳng hiểu nổi, chỉ mấy tháng ngắn ngủi, vì sao Bùi Quyên lại biến thành thế này.
Xem thái độ của phụ thân thì vẫn xem nàng ta như bảo vật trong tay, chẳng hề bị thất sủng, cũng không gặp chuyện gì không như ý, vậy thì cớ gì lại tự đày đọa bản thân đến thế, thật khiến người khác khó lòng đoán nổi.
"An Giác?" Lương Huyên đột nhiên kéo tay áo y. Lúc y nghiêng đầu nhìn sang, nàng ấy khẽ giọng hỏi bằng thanh âm chỉ hai phu thê nghe thấy: "Nhị muội muội có gì không ổn à?"
Bùi An Giác không ngờ nàng ấy nhận ra được vẻ khác lạ của mình, uyển chuyển đáp: "Hình như tâm trạng của nhị muội muội không được tốt, chúng ta để ý đến muội ấy một chút."
Lương Huyên là người thông minh, ánh mắt khẽ dao động liền hiểu ra có nguyên do.
Nàng ấy mỉm cười: "Chàng yên tâm, ta sẽ chú ý đến nhị muội muội."
Chuyện này giao cho thê tử, Bùi An Giác vẫn thấy yên tâm hơn.
Dù sao nữ nhân cũng tinh tế hơn nam nhân, mà Lương Huyên lại là đích trưởng tức phụ của phủ Uy Viễn Hầu, là đại tẩu của mấy tỷ muội Bùi Quyên. Trưởng tẩu như mẹ, nếu nàng ấy muốn làm gì, các muội muội ắt cũng không thể từ chối.
**
Bùi Chức ngồi bên cửa sổ, tay cầm chén trà xanh, ngắm cảnh đêm ngoài khung cửa.
Trong phòng chỉ còn Phương Phỉ theo hầu, bên ngoài thì có mấy bà tử và thị vệ, là người Bùi An Giác cố ý để lại.
Uống hết trà, Bùi Chức xoa bụng, cầm điểm tâm trên bàn ăn một chút.
Đó là loại điểm tâm đặc biệt của Tụ Anh lâu - Tứ sắc như ý, gồm bốn món bánh tinh xảo, được đặc biệt chọn lựa dâng lên cho khách nhân hưởng dụng. Nhưng hiển nhiên tâm tư mọi người đều đổ dồn vào hội hoa đăng, chẳng mấy ai để ý đến chúng, thành ra chẳng ai động đến.
Người ta không ăn, Bùi Chức tự nhiên không khách sáo.
"Cô nương, người ăn ít thôi." Phương Phỉ nhẹ giọng khuyên: "Bên ngoài còn nhiều món ngon lắm, cẩn thận lát nữa ăn không nổi."
"Không đâu!" Bùi Chức đáp chắc nịch: "Đừng xem thường cô nương nhà ngươi chứ."
Nếu không ăn thêm chút gì nữa, nàng thật chẳng biết lát nữa liệu mình còn đủ sức đi dạo hội đèn hay không.
Phương Phỉ nghẹn lời, chẳng lẽ lát nữa tiểu thư còn định cùng Thái tử điện hạ ăn từ đầu phố đến cuối phố?
“Cô nương, trước mặt Thái tử điện hạ, người vẫn nên giữ kẽ một chút…”
Làm gì có cô nương gia nào lại dám phô bày lượng ăn tốt như vậy trước mặt vị hôn phu? Chẳng may Thái tử điện hạ có cách nhìn khác đi thì sao? Nhỡ đâu Thái tử điện hạ lại bị dọa cho khiếp vía thì làm thế nào?
“Yên tâm, hắn sẽ không nói gì đâu.”
Về điểm này, Bùi Chức rất tự tin. Hôm ấy trong yến tiệc ngắm hoa, vị Thái tử kia đã tận mắt thấy khẩu phần ăn của nàng, chẳng những không hề tỏ vẻ gì mà ngược lại còn rất thích thú khi được đút nàng ăn, mấy lần sai Cẩm Vân đưa các món điểm tâm do ngự trù trong cung đích thân chế biến đến cho nàng.
Thái tử điện hạ quả là người tốt.
Khi đã ăn gần hết đĩa điểm tâm trên bàn, Bùi Chức vừa dùng khăn lau tay thì bất chợt một luồng tinh thần lực quen thuộc từ ngoài cửa xuyên thẳng vào trong, bủa vây cuồn cuộn, hệt như móng vuốt xòe ra vồ tới.
Động tác của nàng khựng lại đôi chút, sau đó bình thản cất khăn tay đi như chẳng có gì xảy ra.
Ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa đều đặn.
Phương Phỉ nhanh chóng ra mở cửa.
Bên ngoài, một nam tử dáng người cao ráo, thân hình thẳng tắp đang đứng đó. Tuổi chừng vừa quá thiếu niên nhưng chưa hẳn là nam nhân trưởng thành. Hắn mặc trường bào màu tím sẫm, thắt đai ngọc quanh eo, dáng dấp tuấn tú như ngọc. Đôi mắt phượng khẽ quét sang, ánh mắt thâm sâu khiến người ta bất giác nín thở.
Phương Phỉ sững sờ.
Thì ra đây chính là Thái tử điện hạ? Trông đẹp hơn Tam Hoàng tử nhiều…
Đột nhiên nàng ấy rùng mình một cái, không dám nhìn thêm, vội vã lùi sang một bên, chắp tay đứng yên, không dám ngẩng đầu.
Bùi Chức đứng dậy, mỉm cười với vị Thái tử gia vừa bước vào, nhẹ giọng nói: “Điện hạ, người tới rồi.”
Sau khi bước vào phòng, ánh mắt Tần Chí vẫn dừng trên người nàng. Khi bắt gặp đôi mắt long lanh như nước của nàng đang nhìn lại mình, hắn khẽ nghiêng đầu như vô tình né tránh.
Thái tử điện hạ chỉ “ừ” một tiếng rồi ngồi xuống bên cạnh nàng.
Giác quan của hắn cực kỳ nhạy bén, vừa ngồi xuống đã ngửi thấy mùi hương dìu dịu chỉ thiếu nữ mới có, trong đó còn thoảng qua mùi sữa ngọt từ điểm tâm, ánh mắt lướt qua chiếc đĩa trên bàn còn sót vài vụn bánh, lòng khẽ hiểu ra.
Thì ra vừa rồi nàng ăn bánh sữa, chẳng trách lại có mùi sữa thơm.
Phương Phỉ thức thời lui ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại đôi phu thê chưa thành thân.
Đã gặp nhau mấy lần, Bùi Chức cũng dần quen với việc ứng phó với luồng tinh thần lực quấn quýt không rời kia, thậm chí còn đủ thảnh thơi để quan sát vị Thái tử gia này. Nhìn thấy vành tai trắng như ngọc của hắn hơi ửng đỏ, gương mặt lại cố giữ vẻ lạnh lùng nghiêm nghị, nàng đã phần nào hiểu được tính cách của hắn.
Nếu hắn đã thích làm giá thì nàng cứ việc chủ động một chút.
Bùi Chức rót cho hắn một chén trà, giọng nói trong trẻo ngọt ngào pha chút mềm mại: “Điện hạ, uống trà đi.”
Tần Chí nhận lấy chén trà nàng đưa tới, đầu ngón tay vô tình chạm vào tay nàng, vô thức nắm lấy. Lúc nàng nhìn sang thì hắn điềm nhiên nói: “Cẩn thận, kẻo làm đổ trà.”
Bùi Chức: “…Vâng.”
Thái tử điện hạ như thể vô tình siết lấy tay nàng, bịn rịn một lúc mới chịu buông ra.
Hắn cúi đầu uống trà, biểu hiện điềm tĩnh như không. Nếu không phải vì luồng tinh thần lực đang sục sôi kia quấn riết lấy nàng không buông, thì e rằng ngay cả Bùi Chức cũng bị bộ dạng nghiêm trang đạo mạo ấy đánh lừa.
Khóe mắt ánh lên ý cười, Bùi Chức hỏi: “Điện hạ, thân thể của người đã khỏe hơn chưa?”
Nàng chăm chú nhìn sắc mặt Thái tử, chẳng biết có phải do ánh đèn hay không, chỉ thấy khuôn mặt tuấn mỹ vô song ấy có làn da mịn màng như ngọc, không chút tì vết, khiến người ta không kìm được mà thầm tán thưởng.
Các hoàng tử, công chúa trong hoàng thất đều là những người đẹp từ trong trứng nước, da trắng môi hồng, không có ai là xấu.
“Đã khỏi hẳn rồi.” Tần Chí rất hưởng thụ sự quan tâm của Thái tử phi.
Từ đầu tháng bảy đến nay, hắn không còn bị ngất xỉu vào ban đêm, cũng không còn đến giờ là mơ mơ màng màng nằm bẹp trên giường như trước.
Chỉ là trí nhớ vẫn chưa hồi phục hết nhưng cũng chẳng phải chuyện to tát. Dù có quên một số chuyện thì những gì từng học qua, từng tiếp xúc qua, một khi chạm đến là có thể lập tức nhớ lại. Như thể ký ức chỉ bị phong kín, chỉ cần chạm vào là tự khắc thông suốt.
Cũng bởi vậy, với hắn mà nói, có ký ức hay không chẳng hề quan trọng. Hiển nhiên Hoàng đế cũng nghĩ vậy, thế nên cũng không thúc ép Thái y lệnh nhanh chóng tìm cách phục hồi trí nhớ cho Thái tử.
Tần Chí không định nói cho nàng nghe những chuyện này, tránh khiến nàng bận lòng vô cớ.
Uống hết một chén trà, hắn như vô tình hỏi: “Mấy hôm trước Cẩm Vân có đưa đến ít ngọc thạch, nàng có thích không?”
“Rất thích.” Bùi Chức cong môi nở một nụ cười ngọt ngào: “Ngọc mà điện hạ tặng có chất ngọc vô cùng tốt, lần sau ta sẽ khắc cho điện hạ một chiếc ngọc bội đẹp hơn.”
Được nàng nói chắc như vậy, tâm trạng Tần Chí càng tốt hơn, nét mặt thư thái. Dưới ánh đèn, cả người hắn như được bao phủ trong một vòng ánh sáng dịu dàng.
Bùi Chức lặng lẽ thưởng thức gương mặt tuyệt mỹ của vị hôn phu, lại thầm tán thán một lần nữa về huyết thống trác tuyệt của Chiêu Nguyên Đế. Các hoàng tử đều có dung mạo xuất chúng, mà Thái tử lại càng nổi bật, như thể là đứa con được ân sủng đặc biệt nhất.
Ngồi thêm một lúc, Tần Chí nói: “A Thức, chúng ta ra ngoài dạo một chút đi.”
Bùi Chức mỉm cười gật đầu, từ tốn đứng dậy.
Hai người cùng nhau rời khỏi phòng, sóng vai bước xuống lầu. Vài nội đình thị vệ âm thầm theo sát phía sau. Dưới sự ra hiệu của cô nương nhà mình, Phương Phỉ ở lại chờ trong Tú Anh lâu.
Rất nhiều huân quý cũng đặt phòng tại Tụ Anh lâu để nghỉ chân, thi thoảng lại có con cháu nhà huân quý ăn mặc xa hoa ra vào nơi này.
Khi hai người bước xuống lầu, vừa khéo gặp nhóm con cháu thế gia huân quý đang đi lên.
Lúc nhìn thấy hai người họ đang đi tới, ánh mắt phượng sắc bén của nam tử trong nhóm kia quét một vòng khiến tất cả như đông cứng tại chỗ, vội vã đứng nép vào lan can, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Thái tử điện hạ như không để tâm đến bọn họ, cứ thế cùng Bùi Chức đi xuống lầu.
Bất chợt, Tần Chí ngẩng đầu nhìn lên lầu, ánh mắt lạnh lùng, giữa hàng lông mày như phủ một tầng lệ khí.
“Điện hạ?” Bùi Chức khẽ hỏi: “Sao vậy?”
Tần Chí miễn cưỡng đè nén cơn tức giận trong lòng, thản nhiên nói: “Vừa rồi hình như có người đang nhìn chúng ta…”
Hắn không nói hết lời. Ban nãy có một ánh nhìn mang đầy ác ý chiếu tới, đáng tiếc lúc hắn nhìn lại thì đã biến mất, chẳng rõ ánh nhìn ấy từ đâu phát ra.
Hôm nay khách khứa ở Tụ Anh lâu rất đông, trong đó con cháu quyền quý vụng trộm quan sát bọn họ cũng không ít. Thế nên muốn tìm được kẻ sở hữu ánh nhìn kia ẩn giữa đám đông không dễ dàng.
Ánh mắt Bùi Chức khẽ động, không ngạc nhiên gì về sự nhạy cảm của hắn.
Người mang tinh thần lực luôn rất mẫn cảm với cảm xúc con người, có thể dễ dàng phân biệt thiện ác, chẳng khác gì một bàn tay vàng hiếm có. Nhất là Thái tử điện hạ bẩm sinh đã sở hữu tinh thần lực cường đại, cảm nhận được điều đó là chuyện thường.
Thực ra khi nàng mới bước vào Tụ Anh lâu, nàng đã cảm nhận được ánh mắt đó rồi. Chỉ là kẻ kia ẩn trong đám đông nên nàng lười để ý.
Hai người sóng vai bước ra khỏi Tụ Anh lâu, dần dần hòa vào dòng người náo nhiệt ngoài phố.
Tại một gian phòng ở tầng hai Tụ Anh lâu, cánh cửa sổ đóng chặt khẽ hé mở một khe nhỏ, vừa vặn để người bên trong quan sát được cảnh tượng bên dưới.
“Kia chính là Thái tử Đại Vũ, Tần Chí à?”
“Đúng vậy.”
“Đúng là tư thái phi phàm, cảm giác nhạy bén, không giống kẻ lớn lên trong nhung lụa mà cứ như một con sói con nơi thảo nguyên vậy. Vừa hung hãn lại mẫn cảm, chỉ cần gió lay cỏ động cũng đã lập tức cảnh giác như sói con...”
Lời nói ấy mang đầy vẻ tán thưởng.
Người ngồi cùng không lên tiếng, chậm rãi rót một chén trà đưa lên môi, bờ môi đỏ thắm như máu khẽ cong lên.
“Chỉ là không biết vị Thái tử điện hạ này có năng lực thật sự, có thực lực xứng với vị trí của mình hay không? Nếu không thì…”
Trong phòng vang lên một tiếng cười trầm khàn, mang theo vài phần trào phúng và hả hê.
Kẻ đang uống trà cúi mắt, che đi tia hận thù như máu trong đáy mắt.
Sau khi thái tử mất trí nhớ