Kể từ khi Đại Vũ lập triều, đã có lệ cứ ba ngày một lần tiểu triều, năm ngày một lần đại triều.
Hôm nay chính là ngày tiểu triều hội.
Điều khiến các triều thần bất ngờ là Thái tử, người đã hai tháng không xuất hiện ở tiền triều cuối cùng cũng lộ diện tại triều hội ở Kim Loan điện.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Thái tử mặc long bào màu vàng hạnh thêu hoa văn vảy rồng, tóc được búi gọn bằng kim quan, dải lụa vàng vấn vào mái tóc. Hắn đứng dưới long ỷ, dáng người cao lớn, thân hình thẳng tắp, tuy sắc mặt có phần tái nhợt nhưng không lộ vẻ bệnh tật yếu đuối.
Trước đây, khi Thái tử vắng mặt thì các triều thần không khỏi thì thầm đồn đoán, cho rằng chắn hẳn Thái tử bị bệnh nặng. Ai ngờ hôm nay mọi người trông thấy hắn lại giống như chẳng hề hấn gì.
Ngoài Thái tử ra thì Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử cũng có mặt tại triều hội.
Kể từ khi ba vị Hoàng tử đến tuổi vấn tóc, Hoàng đế đã không còn bắt họ chỉ đọc sách ở Thượng thư phòng, mà cho phép họ tham dự triều hội và bắt đầu nhận việc và xử lý công vụ. Tuy Hoàng đế trọng dụng Thái tử nhưng cũng không đàn áp hai vị Hoàng tử. Ông ấy đối xử công bằng, cho họ luân phiên rèn luyện ở lục bộ.
Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử nhìn thấy Thái tử thì thoáng ngẩn người nhưng sắc mặt nhanh chóng trở lại bình tĩnh, không chút gợn sóng. Trông họ giống như chẳng hề bất ngờ trước sự xuất hiện đột ngột của Thái tử tại triều hội.
Một số triều thần nhạy bén đã nghĩ đến yến tiệc thưởng hoa được tổ chức trong cung ngày hôm qua.
Nghe nói hôm đó, Hoàng đế dẫn theo Thái tử, Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử xuất hiện tại yến tiệc, tiếp kiến không ít nữ nhi của các triều thần.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Hành động này của Hoàng đế khiến các triều thần càng thêm khẳng định rằng cuối cùng ông ấy cũng định chọn Hoàng tử phi cho các Hoàng tử. Chẳng qua là bọn họ không biết trong số đó có bao gồm cả Thái tử phi hay không.
Thái tử là đích trưởng tử, theo lý theo tình thì phải chọn Thái tử phi trước rồi mới đến lượt các Hoàng tử khác.
Từ khi Thái tử trưởng thành, các triều thần còn quan tâm đến việc chọn Thái tử phi hơn cả Hoàng đế và chính bản thân Thái tử. Bọn họ đã đề xuất việc kén chọn Thái tử phi cho hắn rất nhiều lần.
Chẳng qua là Chiêu Nguyên Đế trị vì gần hai mươi năm, nắm quyền độc đoán. Tuy thường ngày ông ấy khoan dung nhưng riêng việc liên quan đến Thái tử thì ông ấy không cho phép bất kỳ ai can thiệp. Năm xưa, ông ấy còn thẳng tay trừng trị mấy vị đại thần dám nhúng tay vào việc chọn Thái tử phi.
Từ đó, mọi người hiểu rõ nên không dám công khai nhắc đến chuyện này nữa.
Tuy không nói ra nhưng họ vẫn toan tính trong lòng.
Nay vị thế của Thái tử đã vững vàng, lại được Hoàng đế yêu thương, chỉ cần Thái tử không phạm phải tội mưu nghịch thì chắc chắn tương lai sẽ thuận lợi đăng cơ. Thái tử phi cũng sẽ trở thành Hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ sau này.
Ai mà chẳng khao khát công lao phò tá rồng bay?
Ai mà không muốn trở thành nhạc phụ của Hoàng đế tương lai, trở thành ngoại thích của vị vua kế tiếp.
Chỉ có những tiểu thư khuê các được nuông chiều mới bị danh tiếng tàn bạo của Thái tử dọa sợ, mà lại nghiêng lòng yêu thích Tam Hoàng tử dịu dàng, văn hay, nhã nhặn. Há đâu biết rằng những triều thần lão luyện như cáo già đã nhìn thấu mọi việc. Đối với việc chọn Thái tử phi, bọn họ lại quan tâm hơn cả.
Trên Kim Loan điện, vị Đế vương bận huyền bào thêu hoa văn kim long ngũ trảo, đầu đội miện quan hai mươi tư tua, ngự cao cao trên long ỷ, lắng nghe các triều thần phía dưới dâng tấu.
Triều hội hôm nay chỉ toàn những việc vặt vãnh, chưa đầy hai canh giờ thì buổi chầu đã sắp kết thúc.
Chiêu Nguyên Đế thấy triều hội sắp tàn, người từ đầu đến giờ ít lên tiếng như ông ấy đột nhiên cất lời: “Kể từ khi Thái tử trưởng thành, trẫm biết chư vị ái khanh luôn quan tâm đến đại sự chung thân của Thái tử. Quả thực, Thái tử cũng đã đến tuổi lập gia thất.”
Nói đoạn, trên mặt đế vương thoáng nét u hoài, không ngờ thời gian trôi nhanh như thế, các nhi tử của ông ấy đều đã khôn lớn.
Hoàng đế vừa thốt ra lời này thì những triều thần vốn vì việc vặt triều hội mà cảm thấy nhàm chán lập tức phấn chấn tinh thần.
Họ không ngờ Hoàng đế lại ném ra một quả bom lớn đến thế trong triều hội hôm nay. Chuyện này khiến họ bừng tỉnh, nhìn lên vị đế vương trên long ỷ với đôi mắt sáng rực.
Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử cũng bất ngờ ngẩng đầu nhìn Hoàng đế.
Họ nhìn từ khuôn mặt đang mỉm cười của Hoàng đế rồi chuyển sang Thái tử đứng dưới ông. Sắc mặt Thái tử tái nhợt, không hiểu sao hôm nay vẻ âm lệ giữa đôi mày lại tiêu tan vài phần, đôi mắt phượng sáng rực. Hắn đứng từ trên cao nhìn xuống quần thần, phong thái trữ quân lộ ra rõ ràng.
Không còn sát khí u ám quấn quanh hắn, người ta mới để ý rằng dung nhan Thái tử giống Hoàng đế đến kỳ lạ.
Tuy dung mạo hai vị Hoàng tử cũng có vài phần giống phụ hoàng nhưng không như Thái tử, vừa nhìn đã biết hắn là nhi tử của Hoàng đế. Có lẽ vì thế mà phụ hoàng cực kỳ sủng ái Thái tử, sủng ái đến độ có thể dung thứ cho tính tình tàn bạo của hắn, ngày nào ông ấy không gặp Thái tử một lần là lại như lão phụ thân lo lắng không nguôi.
Trong lòng Tam Hoàng tử thoáng dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Lúc này, Lễ bộ Thượng thư bước ra khỏi hàng, cung kính hành lễ, tấu rằng: “Bệ hạ, chẳng hay ngài đã để mắt đến quý nữ nhà ai làm Thái tử phi?”
Hoàng đế đột nhiên nhắc đến việc này, ắt hẳn trong lòng đã có người được chọn làm Thái tử phi.
Những lão thần cáo già trên triều đình đều biết, những việc khác có thể đưa ý kiến với Hoàng đế, duy chỉ việc liên quan đến Thái tử thì tốt nhất không nên đối đầu. Vì thế, họ khôn khéo không đề xuất gì mà hỏi thẳng ý Hoàng đế.
Nghe lời Lễ bộ Thượng thư, lòng mọi người chợt thót lại.
Lúc này, Chiêu Nguyên Đế nhìn xuống quần thần, thoáng nhìn Lại bộ Thượng thư Sầm Minh Trạm.
Mí mắt Sầm Thượng thư giật giật, trong lòng dâng lên một cảm giác hoang đường, bất giác siết chặt hốt ngọc trong tay.
Những người khác cũng nhận ra ánh mắt của Hoàng đế, không kìm được mà ngoảnh nhìn Sầm Thượng thư.
Chiêu Nguyên Đế cất lời: “Trẫm thấy ngoại tôn nữ của Sầm ái khanh rất được, chư vị ái khanh, ý các khanh thế nào?”
Quần thần: “…”
Mọi người ngạc nhiên nhìn Hoàng đế, nghi ngờ mình nghe lầm.
Chẳng phải ngoại tôn nữ của Sầm Thượng thư là Tứ cô nương của phủ Uy Viễn Hầu sao? Nhưng mà gần đây, chẳng phải vị Tứ cô nương này đang vướng tin đồn với Tam Hoàng tử, nghe nói đã gần đến mức đàm luận hôn sự rồi ư?
Nghe đồn trong yến tiệc thưởng hoa hôm qua, Thái hậu còn công khai ban thưởng cho Bùi Tứ cô nương một chuỗi tràng hạt Phật quý giá, biểu thị sự yêu thích đối với nàng, mà Mai Quý phi cũng vui vẻ phụ họa…
Khoan đã, Thái hậu ban thưởng cho Bùi Tứ cô nương nhưng cũng chẳng nói rõ là vì lý do gì. Bà ấy càng không đề cập đến việc chọn nàng làm Tam Hoàng tử phi.
Vậy chẳng lẽ lúc đó Thái hậu đã nhìn trúng Bùi Tứ cô nương làm Thái tử phi nên mới cố ý ban ân như vậy? Cũng chỉ có Thái tử phi mới đáng để Thái hậu yêu thương đến thế, công khai ban thưởng trước mặt mọi người.
Nghĩ như vậy, dường như mọi chuyện đã hoàn toàn hợp lý.
Tuy nhiên, nếu liên hệ với những lời đồn đại nửa tháng nay thì quần thần lại cảm thấy có gì đó không ổn.
Hóa ra Tứ cô nương của phủ Uy Viễn Hầu không phải là Tam Hoàng tử phi đã được chọn mà là Thái tử phi? Những lời đồn bên ngoài đều nhầm lẫn rồi sao?
Hay là…
Quần thần cẩn thận nhìn Thái tử đứng hiên ngang bên long ỷ, nào có ai không thấy khóe môi hắn thoáng nở nụ cười như có như không. Rõ ràng tâm trạng hắn đang rất tốt.
Lẽ nào Thái tử cũng biết những lời đồn bên ngoài nên mới khiến Hoàng đế ban hôn để công khai cướp hôn sự này?
Chiêu Nguyên Đế tuyên bố xong việc này, ôn hòa hỏi quần thần có ý kiến gì hay là không hài lòng với Thái tử phi mà ông ấy đã chọn hay không?
Quần thần nào dám có ý kiến? Bọn họ càng không dám bất mãn với Thái tử phi mà Hoàng đế chọn, đó chẳng phải công khai tát vào mặt Hoàng đế sao?
Hộ bộ Thượng thư tâu: “Bệ hạ anh minh, thần cũng cho rằng Sầm Thượng thư là người đoan chính nhạy bén. Sầm gia lấy thi lễ truyền đời, gia phong trong sạch. Ngoại tôn nữ của ông ấy lại hiền thục đoan trang, tài mạo song toàn, quả là lựa chọn thích hợp cho ngôi Thái tử phi.”
Công bộ Thượng thư, Lễ bộ Thượng thư và các vị khác lần lượt bước ra bày tỏ sự tán đồng.
Dù An Quốc công, Trấn Quốc công, Hộ bộ Thị lang cùng các học sĩ Hàn lâm viện có vài ý kiến nhưng họ không dám nói ra một cách công khai, cũng chẳng ngu ngốc đến độ lên tiếng phản đối vào lúc này.
Hoàng đế đột nhiên nhắc đến việc này trong triều hội tức là rõ ràng ông ấy đã có quyết định, hoàn toàn không cần quần thần phản đối.
Rõ ràng Hoàng đế đang thông báo với họ rằng ông ấy đã chọn xong Thái tử phi cho Thái tử. Dù cho họ có toan tính gì thì đều phải tém lại, không được phép lợi dụng chuyện Thái tử phi để mưu lợi.
Không thể không nói, vị Hoàng đế này yêu thương Thái tử suốt mười năm như một. Các triều thần hiểu tính khí đế vương đều không dám làm trái ý ông ấy ở thời điểm này.
Tam Hoàng tử nhìn đám triều thần đồng thanh tán tụng thì cụp mắt xuống, bàn tay giấu trong tay áo dài khẽ siết chặt khiến gân xanh nổi rõ.
Lúc này, có một ánh mắt âm trầm không hề che giấu đang nhìn y.
Tam Hoàng tử ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt Thái tử đang nhìn từ trên cao nhìn xuống. Chẳng ngoài dự đoán, y thấy trong mắt Thái tử tràn ngập vẻ mỉa mai và lạnh lùng như muốn nói rằng hắn biết hết những trò vặt y đã làm sau lưng trong thời gian qua.
Thái tử không cho phép bất kỳ ai dám cả gan cướp đoạt thứ thuộc về hắn.
Dù là người hay vật.
Hắn muốn dạy cho y một bài học sâu sắc, khiến y phải trả giá cho những mưu tính ngầm, khiến y mất mặt không thể ngẩng đầu trên triều đình.
Quả nhiên, Tam Hoàng tử cảm nhận được những vài triều thần đang nhìn mình, không biết những ánh mắt đó là giễu cợt, thương hại hay khinh miệt…
Chiêu Nguyên Đế cất lời: “Người đâu, soạn chỉ!”
Lập tức có văn học thị tòng quan của Hàn Lâm viện đang chờ sẵn bước lên.
“Nghe nói nữ nhi của Bùi Hoán thuộc phủ Uy Viễn Hầu, tính tình hiền thục, đoan trang cung kính, giữ mình cẩn trọng, phẩm chất nhu hòa, đức hạnh sáng ngời, mang vẻ đẹp đoan chính, đoan trang… Trẫm nghe mà lòng vui mừng nên quyết định ban hôn cho Thái tử và làm Thái tử chính phi.”
Chiêu Nguyên Đế đọc, văn học thị tòng quan tuấn tú nhã nhặn vung bút lông sói, viết thánh chỉ không sai một chữ.
**
Triều hội chưa kết thúc, thánh chỉ ban hôn đã lan truyền khắp nơi.
Tin này truyền đến hậu cung đầu tiên, hai vị Quý phi trong cung đều biết được thánh chỉ ban hôn này ngay từ đầu. Tuy nhiên, người được ban hôn không phải Tứ cô nương của phủ Uy Viễn Hầu với Tam Hoàng tử, mà là Tứ cô nương với Thái tử.
“Xoảng”, chén trà trong tay Mai Quý phi rơi xuống đất, vỡ tan tành.
Bà ta chẳng màng đến vết trà bắn lên váy mà đứng bật dậy, nghiêm giọng hỏi: “Ngươi không nghe lầm chứ?”
Cung nữ báo tin vội quỳ xuống, hoảng hốt đáp: “Nương nương, nô tỳ không nghe lầm. Cung nhân bên triều đều truyền nhau, bệ hạ đã ban hôn cho Thái tử và Bùi Tứ cô nương, từ nay Bùi Tứ cô nương chính là Thái tử phi.”
Trước mắt Mai Quý phi tối sầm, bà ta suýt ngã ngửa ra sau.
Hôm qua khi Thái hậu công khai ban thưởng cho Bùi Tứ, bà ta đắc ý bao nhiêu thì giờ đây lại mất mặt bấy nhiêu, mất mặt đến độ bà ta chỉ muốn ngất đi để trốn tránh sự thật này.
Đột nhiên, Mai Quý phi nhớ lại nụ cười như có như không của Lệ Quý phi lúc ấy, lòng bà ta chợt lạnh.
Chẳng lẽ Thái hậu và Lệ Quý phi đều biết Hoàng đế đã chọn Bùi Tứ làm Thái tử phi nên Thái hậu mới cố ý ưu ái Bùi Tứ, thậm chí công khai ban tràng hạt Phật cho nàng ư?
Thái hậu không phải nể mặt bà ta và Tam Hoàng tử mà là nể mặt Thái tử.
Mai Quý phi càng nghĩ càng thấy đúng, khuôn mặt kiều diễm của bà ta trở nên méo mó vì oán hận.
Hệt như cả hậu cung này ai cũng biết Bùi Tứ là Thái tử phi, chỉ có bà ta ngu ngốc cho rằng Bùi Tứ sẽ là Tam Hoàng tử phi nên mới công khai làm chuyện mất mặt, nịnh nọt sai người.
Giờ khắc này, Mai Quý phi không chỉ hận Lệ Quý phi đến thấu xương, mà ngay cả Bùi Tứ được chọn làm Thái tử phi cũng hận đến nghiến răng.
Còn Hoàng đế và Thái hậu thì bà ta không dám hận nên chỉ có thể đổ lỗi cho hai người này, chính họ đã khiến bà ta mất mặt.
**
Không lâu sau khi triều hội kết thúc, thái giám bỉnh bút của Tư lễ giám đích thân mang thánh chỉ đã soạn xong xuất cung, đến phủ Uy Viễn Hầu tuyên chỉ.
Quần thần rời Kim Loan điện đều không kìm được nhìn sang Sầm Thượng thư.
Hôm nay, có quần thần nào là không nhìn ra được chuyện Hoàng đế chọn nữ nhi họ Bùi làm Thái tử phi, điểm khiến ông ấy hài lòng nhất chính là nàng có Sầm Thượng thư làm ngoại tổ phụ. Điều này vượt qua luôn cả khuyết điểm mồ côi cả cha lẫn mẹ của nàng, ngay cả Uy Viễn Hầu là đại bá của nàng cũng phải lùi lại một bước.
“Sầm Thượng thư, xin chúc mừng.” Lễ bộ Thượng thư là người đầu tiên đến chúc mừng: “Chờ đến khi Khâm thiên giám chọn được ngày lành, ngày đại hôn của Thái tử và Thái tử phi được quyết định thì chính là đại hỷ.”
Tuy Sầm Thượng thư còn đang ngẩn ngơ nhưng phản ứng cực nhanh. Ông ấy vội đáp lễ, khiêm tốn đáp lời.
Mọi người đều đến chúc mừng, thấy ông ấy ung dung đối đáp, khéo léo không để lộ bất kỳ sơ hở nào thì thầm nghĩ quả không hổ là cáo già.
Bình thường ông ấy luôn tỏ ra là một vị quan trung thành với Hoàng đế, không dính dáng đến bất kỳ Hoàng tử nào. Ai ngờ ông ấy lại lặng lẽ không tiếng động, đẩy ngoại tôn nữ đến trước mặt Hoàng đế để Hoàng đế chọn làm Thái tử phi.
Nếu nói trong chuyện này không có mánh khóe thì ai tin nổi?
Trước đây, ai biết Tứ cô nương của phủ Uy Viễn Hầu là người thế nào?
Dù có tin đồn về nàng và Tam Hoàng tử thì mọi người cũng chỉ nghĩ Tam Hoàng tử nhìn trúng địa vị và năng lực của Sầm Thượng thư trong lòng Hoàng đế nên mới chủ động đến phủ Uy Viễn Hầu cầu thân.
Những người như An Quốc công rời Kim Loan điện muộn hơn nhìn thấy Sầm Thượng thư được quần thần vây quanh thì ánh mắt thoáng trầm xuống.
“Sầm Minh Trạm, lão hồ ly này lại dám đùa giỡn chúng ta.” Một đại thần thân cận với An Quốc công nói nhỏ: “Trước đây ai cũng nghĩ ông ta định gả ngoại tôn nữ cho Tam Hoàng tử. Nào ngờ người ta vốn chẳng thèm để ý đến vị trí Tam Hoàng tử phi.”
Sắc mặt An Quốc công tối sầm, Tam Hoàng tử là ngoại tôn ruột của ông ta, nói không có chút toan tính nào là không thể.
Ban đầu, ông ta muốn thân càng thêm thân, gả ngoại tôn nữ Mai Uy Nhi cho Tam Hoàng tử. Sau đó, Mai Quý phi thuyết phục ông ta, muốn lôi kéo Sầm Thượng thư về phía Tam Hoàng tử. Ông ta cũng cho rằng tìm cho Tam Hoàng tử một nhạc phụ là Thượng thư được Hoàng đế sủng ái là điều rất tốt nên không phản đối. Thậm chí ông ta còn ngầm thúc đẩy những lời đồn trong Kinh thành. Nếu không thì ai dám to gan bàn tán về chuyện của Hoàng tử chứ?
Nào ngờ bọn họ làm bao nhiêu chuyện, cuối cùng lại khiến Tam Hoàng tử mất mặt đến thế.
Nay thánh chỉ đã ban, còn ai dám bàn tán về Tam Hoàng tử và Tứ cô nương của phủ Uy Viễn Hầu? Ai nấy đều hối hận, chỉ muốn tự vả miệng mình rồi ước gì chưa từng truyền chuyện này.
An Quốc công bước tới, nhìn Sầm Thượng thư với ánh mắt khó lường. Ông ta lạnh lùng hừ một tiếng rồi rời đi.
Những triều thần thân cận với An Quốc công không dám công khai đắc tội với ngoại tổ phụ của Thái tử phi tương lai nên chỉ cười gượng vài tiếng, vội vàng theo sau.
Sầm Thượng thư xem như không thấy.
Lần này Tam Hoàng tử mất mặt như vậy, ngoại tổ phụ như An Quốc công tức giận cũng là lẽ thường.
Thực ra chính ông ấy cũng hoang mang, hoàn toàn không biết sao ngoại tôn nữ lại trở thành Thái tử phi. Ông ấy thật sự chẳng làm gì, thậm chí còn cắn răng chịu đựng, định nhắm mắt làm ngơ trước những tiểu xảo ngầm của phe Tam Hoàng tử!
Tiếc rằng chẳng mấy ai tin ông ấy.
Thánh chỉ đã ban, Thái tử phi đã định, dù trong lòng quần thần tiếc nuối thế nào thì ngoài mặt cũng không dám nói gì. Họ chỉ cười tươi chúc mừng Sầm Thượng thư và Uy Viễn Hầu.
Tuy Uy Viễn Hầu không phải phụ thân của Thái tử phi nhưng là đại bá ruột nên cũng được thơm lây.
Một số triều thần cởi mở hơn thì nghĩ, Thái tử phi đã không còn cơ hội nhưng chẳng phải vẫn còn vị trí Trắc phi của Thái tử sao? Theo quy củ thì Thái tử có thể nạp hai Trắc phi. Đến lúc đó, họ vẫn có thể tranh giành vị trí này.
**
Giờ ngọ, thánh chỉ ban hôn được đưa đến phủ Uy Viễn Hầu.
Đội nghi trượng từ trong cung đến vô cùng long trọng, hùng dũng kéo đến phủ Uy Viễn Hầu làm vô số người chú ý.
Bùi lão phu nhân và Uy Viễn Hầu phu nhân nghe nói trong cung truyền thánh chỉ đến. Bọn họ đều cho rằng là ban hôn cho Tam Hoàng tử và Bùi Chức nên vội mặc lễ phục của cáo mệnh phu nhân, dẫn người trong phủ ra nghênh chỉ.
Bốn vị cô nương trong phủ cũng vội vã đến.
Bùi Quyên nhìn vị “thiên sứ” mang thánh chỉ thì mỉm cười, lòng kích động khó kìm nén.
Cuối cùng cũng đến, nhất định lần này Bùi Chức sẽ được gả cho Tam Hoàng tử!
Sau khi thái tử mất trí nhớ